Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

ĐỒ ĂN TINH SẠCH CHỈ LÀ LỄ NGHI, TÔN GIÁO, HAY GIAO ƯỚC NÊN BỎ RỒI?

Lu-ca 10:3 Hãy đi; nầy, ta sai các ngươi đi, khác nào như CHIÊN CON ở giữa bầy muông sói.
Ai như Chiên Con, thì hiểu rằng bầy muông sói liên tục muốn cắn xé, số đông ra sao, nên hãy cậy Chúa Giê-su để công bố "LỜI CHA TỨC LÀ LẼ THẬT".
 
Còn nếu không thì sẽ như là MUÔNG SÓI đi giữa bầy chiên, như những băng nhóm đi khè, hung hăng áp đảo những ai muốn làm chiên của Chúa Giê-su. Chưa kể trích lõm, xuyên tạc ý của Phao-lô và ý của một số sứ đồ, giải thích bậy câu chuyện lẫn phân đoạn đang nói, vu khống Phao-lô lẫn Tân Ước bỏ luật pháp Giê-hô-va. Phao-lô mà bỏ Torah rồi đi dạy, thì khác nào mấy thầy sư ở tôn giáo khác cũng đang dạy đạo đức, cách sống thông thường?
 
Khi tôi post những thông tin liên quan luật pháp Cha, đặc biệt còn có chữ "hãy nên THÁNH", thì những sự phản biện, từ ngữ, phản ứng lại với thông tin liên quan luật pháp Giê-hô-va của muông sói là gì?
 
-BỎ RỒI
-LÀM THEO LÀ MẤT CỨU RỖI
-XÁC THỊT, LUẬT SỰ CHẾT
-CHUYỆN NGOÀI RÌA
-BỊ SATAN DẪN DỤ
-KHÔNG LÀM THEO THÁNH LINH
-GÂY HOANG MANG, SỢ HÃI
-LÀM NGƯỜI MỚI SỢ HÃI, LUNG LAY ĐỨC TIN
-GÂY CHIA RẼ
-KHÔNG CÓ BÔNG TRÁI THÁNH LINH
-CỎ LÙNG
-CHRIST GIẢ
-MA QUỶ

Bàn về điều tốt, lẫn có trong Kinh Thánh, mà chính Đức Giê-hô-va nói, mà khủng khiếp với những từ ngữ như vậy sao? Lạ lùng quá?

Ma-thi-ơ 7:6 Đừng cho chó những ĐỒ THÁNH, và đừng quăng HỘT TRAI mình trước mặt heo, kẻo nó ĐẠP DƯỚI CHÂN, và quay lại CẮN XÉ các ngươi.
 
Ma-thi-ơ 7:15 Hãy coi chừng tiên tri giả, là những kẻ MANG LỐT CHIÊN đến cùng các ngươi, SONG BỀ TRONG thật là MUÔNG SÓI HAY CẮN XÉ.
 
ĐỒ THÁNH đến mức bị đạp dưới chân, bị cắn xé, bị kêu bỏ rồi, mà trong khi bất cứ nơi đâu nhóm lại thì cũng phải có bữa ăn, mở mắt sáng dậy cũng ăn, đi chơi cũng ăn, đi làm cũng ăn, tiệc tùng cũng ăn..nhưng bị xem là chuyện ngoài rìa?
 
Một chuyện ảnh hưởng cơ thể đến mức mà biết nếu không ăn thì sẽ dẫn tới nguy cơ tính mạng, đói, mệt mỏi, thiếu năng lượng, không làm việc được, ăn bậy thì cũng gây bệnh...nhưng lại không quan trọng?
Lạ lùng là luôn dạy khi đọc Kinh Thánh thì phải THƯỢNG TÔN LỜI GIÊ-HÔ-VA, LỜI THẦY GIÊ-SU mà giờ kêu không quan trọng, rồi giả bộ nhấn mạnh phải bàn chuyện nào liên quan cứu rỗi thì đó mới là quan trọng.

Vậy tôi hỏi câu này: những ai giữ lễ Vượt Qua, kỉ niệm Đại Lễ Chuộc Tội hàng năm, hoặc đang học mấy hình bóng thuộc linh. Thì nếu lỡ có ai đó quên không dự lễ Vượt Qua, hoặc chưa hiểu mấy hình ảnh thuộc linh, ẩn dụ, thì có mất cứu rỗi không?

Nếu trả lời KHÔNG mất cứu rỗi, không ảnh hưởng cứu rỗi, vậy tôi sẽ nói ai đang giữ mấy kì lễ, ẩn dụ, hoặc hình ảnh nghĩa bóng là chuyện linh tinh, không quan trọng, ngoài rìa được phải không?

Đang bàn luật ''xe điện'' lan qua luật''thuế'', đang bàn chuyện ''đèn đỏ dừng lại'' thì bắc cầu qua chuyện ''leo lề''. Đang bàn chuyện đồ ăn lại lan man qua các luật khác.

Đang bàn việc liên quan TORAH, lại đi bàn sang GIAO ƯỚC để ép TORAH bị BỎ. Người Do Thái vì sao bị tản lạc, nô lệ, bị tàn sát cả ngàn năm mà họ vẫn có thể giữ gìn bản sắc, văn hóa, thống nhất cách hiểu, vì họ có TORAH là luật pháp Thiên Chúa để biết cái nền để xây dựng lại, điều họ chưa rõ, đó là tin nhận vào sự cứu chuộc của thầy Giê-su, vì bịt tai không thấy sự ứng nghiệm TORAH đã nói về Ngài.
 
Còn ở đây đã không giúp người Do Thái hiểu TORAH nói về thầy Giê-su, còn giảng dạy kêu Torah của Giê-hô-va truyền cho tuyển dân là bỏ rồi, thì hỏi xem sự hài hước đến mức độ nào, rồi đi làm chứng cho tuyển dân mà dạy Torah bị bỏ? Làm chứng tuyển dân mà kêu Đấng Mê-si-a công bố đồ ăn tinh sạch bị bỏ, nên cứ ăn heo thoải mái thì hỏi tuyển dân có hết hồn?

Mà những ai đang nói Torah bỏ rồi, thì có dám nói các lời dạy trong Tân Ước là mục đích 100% để bỏ sạch sẽ mọi thứ về TORAH hay không? Vậy anh đi trách giáo hội in có quyển Tân Ước ra là sao?

Giăng 17:17 XIN CHA LẤY LẼ THẬT KHIẾN HỌ NÊN THÁNH, vì LỜI CHA tức là LẼ THẬT.
Tôi hỏi trong giai đoạn Hội Thánh đầu tiên, khi chưa có đủ các thư tín, văn bản, hoặc như đội trưởng Cọt-nây ở Công Vụ 11 được Phi-e-rơ hỗ trợ ''Cũng đã nhận lấy ĐẠO ĐỨC CHÚA TRỜI''. Thì tại thời điểm đó, họ đọc TORAH hay họ có toàn bộ các sách trong TÂN ƯỚC để đọc? và ĐẠO ĐỨC CHÚA TRỜI LÀ CHỨA THÔNG TIN GÌ?

Lời Cha khiến người ta nên THÁNH, lời Cha được chép dày đặc là nằm ở các sách tiên tri và TORAH, hay ở Tân Ước?
Các tiên tri mà Giê-hô-va sai đi ''gánh nặng về lời Đức Giê-hô-va'', thì họ rao giảng điều gì là chính? có phải là ĂN NĂN TRỞ VỀ VỚI TORAH, TRỞ VỀ VỚI THIÊN CHÚA KHÔNG? Hay họ giảng lúc giao ước 1, lúc giao ước 2, giao ước 3 thì bỏ giao ước 1 và 2...?

Trong khi biết Chúa Giê-su chắc chắn giữ luật pháp Cha, rồi trong suốt hành trình của Ngài, ngoài việc giữ Torah, thậm chí còn giải thích rõ hơn thực hành Torah có tình yêu thương thật, chứ không phải máy móc, mà giờ kêu Đấng Mê-si-a tới làm trọn là bỏ? Ai xác định lẫn phân tích giúp tôi chữ BỎ với chữ LÀM TRỌN nó giống nhau hay khác?

Và cũng biết rõ Chúa Giê-su cũng phải ăn uống là chuyện mỗi ngày bình thường khi đi giảng, đoàn dân đông theo Ngài, có nghe lời Ngài dạy hay bao nhiêu ,thì họ vẫn biết đói vì đó là chuyện cơ chế sinh học của cơ thể bình thường, và Chúa Giê-su đã tạ ơn Cha để ban 5 bánh 2 cá, vậy đó là chuyện ngoài rìa? Ngài cứ giảng tiếp còn ai đói thì đâu có sao, đang giảng phải xin Cha đồ ăn chi vậy?

Ngay cả trong lời cầu nguyện lạy Cha cũng có kèm theo ''XIN CHO CHÚNG CON HÔM NAY ĐỒ ĂN ĐỦ NGÀY.'' Chuyện ngoài rìa về đồ ăn, không quan trọng mà Chúa Giê-su dạy cầu nguyện chi vậy? Và trong trí hiểu mà Giê-su đang làm theo Torah bối cảnh đó, thì chữ đồ ăn đủ ngày mà Ngài dạy chúng ta cầu nguyện, có chứa các đồ ăn không tinh sạch trong đó không?

Mỗi ngày chúng ta lao ra đường gọi bình dân là kiếm cơm, lo cơm áo gạo tiền, là chủ yếu lo chuyện gì đó? Không phải chính là lo cho thân thể chuyện ăn uống, cái bụng hay sao? Đó vẫn là chuyện ngoài rìa phải không? Chắc chỉ có người giàu, dư dật rồi, nên mới xem mấy chuyện đó là kém quan trọng phải không?

Đừng ai phải nhắc tôi câu Ma-thi-ơ 6:33 ''Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài...'' hay về sự cứu chuộc của thầy Giê-su. Hoàn toàn nhớ những thứ tự ưu tiên đầu hết ra sao, quan trọng là người ta đang bàn chuyện nào ra chuyện nấy, chủ đề nào ra chủ đề đó. Chứ không lẽ đó giờ đi nhóm, đi học, đi coi khóa học, đi các buổi thuyết trình, mà tới đó không biết đang dự buổi đó là chủ đề gì hay sao?

Không lẽ đang ngồi dự khóa học về hôn nhân gia đình, thế là vào đó ngồi nghe lan man qua chuyện ngợi khen thờ phượng? Rồi đang học về ngợi khen thờ phượng thì nói ai không làm theo thì mất cứu rỗi?
 
Xin hỏi những người đang nói rằng luật đồ ăn tinh sạch, chỉ dành cho tuyển dân Do Thái, cho một bối cảnh nào đó, thì nếu Giê-hô-va có làm ra một bộ luật song song khác cho người ngoại về chuyện đồ ăn, thì bộ luật đó có mâu thuẫn với bộ luật đồ ăn mà Ngài ban cho Do Thái không?
 
Và ai trả lời giúp tôi ý này, khi giảng bỏ đồ ăn tinh sạch, thì có phải đang tin rằng Chúa có phân biệt đối xử, tuyển dân thì ăn có học thức, biết phân biệt, còn người ngoại thì không có học thức, không biết phân biệt nên thôi cho họ ăn thả cửa đồ ăn không tinh sạch phải không?
 
Mấy nay tôi để chính báo chí, những comment dân ngoại lên tiếng, để thấy những chuyện liên quan về thực phẩm có dính heo ra sao, có dám nói dân ngoại do Cha tạo nên không phân biệt được sạch và dơ không? Còn dám nói con bò ăn độc có khi dơ hơn con heo, vậy khác nào nói Giê-hô-va nhận những của lễ thiêu có mùi hôi sao?

Đến ra mấy ý này tôi để trên video, nhưng do thừa biết nhiều người toàn coi tiêu đề, nên sẵn viết ra để suy ngẫm. Nhiều người có thể bàn chuyện thánh thiêng, giải kinh để trích ra đủ câu gốc, mỗi tôn giáo có cách nói khác nhau, quan điểm khác nhau, không thống nhất. Nhưng tôi sẽ nói về quy luật tự nhiên của Giê-hô-va, để chắc chắn rằng dù bạn là ai cũng phai suy phục những luật tự nhiên này:

Nếu bạn và tôi đang ở trong nhiệt độ -17 độ, thì dù có khác tôn giáo, khác quan điểm hay Kinh Thánh, thì đều phải công nhận là LẠNH. Nếu tôi và bạn đang đứng trước bãi rác, thì chúng ta phải xác nhận là HÔI. Nếu chúng ta thấy hình tròn thì không thể nói nó méo hay nó nhọn, nếu thấy hình tam giác thì không thể nói nó tròn, khát nước phải uống, đói phải ăn, đụng vào lửa thấy nóng hoặc phỏng, xuống dưới nước thì ngộp thở, thấy màu xanh thì nói màu xanh, thấy đỏ nói đỏ, thấy bầu trời trong veo, thấy gió thì mát...

Vậy chuyện đồ ăn, nó không thuộc về việc chỉ là trong một giao ước nào, xin hỏi các con vật có trước các giao ước hay giao ước có trước con vật? Nên nó chẳng phải lễ nghi nào đó riêng, nó là một phần quy luật tự nhiên sau khi A-đam Ê-va phạm tội.
 
Những con vật với những tính cách, đặc điểm, cấu tạo, cơ chế sinh học đã tồn tại y vậy hàng ngàn năm qua. Con người đã phải dùng làm thịt và sinh tồn cho tới thời hiện đại, vậy đừng đánh tráo khái niệm đó là luật lễ nghi hay giao ước, nó khác với bản giao kèo hợp đồng, nhưng là luật tự nhiên, sau đó được ban hành thành luật pháp dân sự chi tiết cho tuyển dân kĩ càng và rõ ràng hơn ở việc ăn uống.

Nếu ai giải kinh cho anh chị em mà nói Lê-vy ký 11 chỉ là luật cho tuyển dân, luật lễ nghi, cử hành tôn giáo, thì xin hỏi nếu bỏ Lê-vy ký 11 ra khỏi văn mạch, hoặc xóa đi, thì tuyển dân BỎ ĂN luôn phải không? Hít không khí sống?

Tới ngày nay khoa học của dân ngoại, vẫn chứng minh các con vật liên quan chuyện ăn uống ảnh hưởng ra sao từ ngàn xưa đến hiện đại, thì liên quan gì tới giao ước? Nếu đó là luật giao ước, thì khi giao ước cũ chấm dứt, bắt buộc các con vật phải được chuyển hóa cơ chế sinh học để trở nên tất cả đều sạch, để loài người không phải lo lắng về chuyện dịch bệnh, ký sinh trùng, vi khuẩn, chế biến vệ sinh nào nữa cả, an tâm không cần phải phân biệt làm chi cơ chứ?

Cho nên vừa điều hướng người khác từ TORAH mà thành GIAO ƯỚC (Covenant) là điều hướng sai trật, lẫn đi ngược luật tự nhiên sau thời kì A-đam Ê-va, và trên hết là PHẢN KHOA HỌC. Rồi đi lấy những câu trong Tân Ước để nhấn mạnh về chuyện khác, sau khi nhấn mạnh thì đi bài trừ, bác bỏ ngược lại Torah thì giảng vậy BÍT ĐẦU BÍT ĐUÔI khác nào y như mấy giáo hội đang bài trừ luật pháp Cha?
Đọc Đa-ni-ên 7:25 hoài không thấy?

Vua đó sẽ nói NHỮNG LỜI PHẠM ĐẾN ĐẤNG RẤT CAO, làm HAO MÒN CÁC THÁNH của Đấng Rất Cao, và định ý ĐỔI NHỮNG THỜI KỲ VÀ LUẬT PHÁP; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ.

Khải huyền 22:11 Kẻ nào không công bình, cứ không công bình nữa; kẻ nào ô uế, cứ còn ô uế nữa; kẻ nào công bình, cứ làm điều công bình nữa; kẻ nào là thánh, CỨ LÀM NÊN THÁNH NỮA!
 
Tôi chưa hề bàn mấy luật khác, nhưng tôi đang bàn về luật đồ ăn tinh sạch mà có gắn liền với chữ ''Các ngươi phải nên thánh, vì TA LÀ THÁNH''.

Ai đang rủa sả, mỉa mai, lên án, công kích, thì tôi nói với những người đó là các vị không phải đang nói tôi, mà các vị đang xúc phạm lên chính thông tin mà Giê-hô-va phán, tôi chưa hề bàn để nói ai giữ hay không giữ là hư mất, chối bỏ huyết Chúa Giê-su, nhưng việc các vị xúc phạm chính Đấng ban hành luật đó, thì cái đó chính tự đưa quý vị vào rủi ro cao.

Thi-thiên (VIE2010) 119:124-128 Xin đãi đầy tớ Chúa theo lòng nhân từ Ngài, Và DẠY CON CÁC LUẬT LỆ NGÀI. 125 Con là đầy tớ Chúa, xin ban cho con sự thông sáng Để con thông hiểu các chứng ước của Ngài. 126 Thời điểm mà Đức Giê-hô-va phải hành động đã đến, Vì LOÀI NGƯỜI ĐÃ PHÁ BỎ LUẬT PHÁP NGÀI. 127 Con yêu mến ĐIỀU RĂN CHÚA HƠN VÀNG, Thậm chí hơn cả vàng ròng. 128 Thật vậy, con nhận biết TẤT CẢ KỶ CƯƠNG của Chúa VỀ MUÔN VẬT LÀ ĐÚNG; Và con ghét mọi đường lối giả dối.



Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

Lẽ Thật Đồ Ăn Tinh Sạch: PHẦN 3 - PHẢN BIỆN RÔ-MA 14:1-23

PHẢN BIỆN RÔ-MA 14:1-23

Rô-ma 14:1-23 Hãy bằng lòng tiếp lấy kẻ KÉM ĐỨC TIN, CHỚ CÃI LẪY VỀ SỰ NGHI NGỜ2 Người nầy tin có thể ĂN ĐƯỢC CẢ MỌI THỨ; người kia là KẺ YẾU ĐUỐI, CHỈ ĂN RAU mà thôi. 3 Người ĂN CHỚ KHINH DỂ KẺ KHÔNG ĂN; và NGƯỜI KHÔNG ĂN CHỚ XÉT ĐOÁN KẺ ĂN, vì Đức Chúa Trời đã tiếp lấy người. 4 Ngươi là ai mà dám xét đoán tôi tớ của kẻ khác? Nó đứng hay ngã, ấy là việc chủ nó; song nó sẽ đứng, vì Chúa có quyền cho nó đứng vững vàng. 5 Người nầy TƯỞNG NGÀY NẦY hơn ngày khác, kẻ kia TƯỞNG MỌI NGÀY ĐỀU BẰNG NHAU; ai nấy hãy tin chắc ở trí mình. 

GIẢ THUYẾT 1:

  • Phao-lô nói về 2 loại người. Một người ăn tất cả mọi thứ, người kia chỉ ăn rau. Một người coi trọng một ngày nhất định, trong khi người kia thì không. Vậy giả thuyết đầu tiên có thể đang trong bối cảnh của một lễ nghi, truyền thống hay văn hóa nào đó, được người Do Thái bắt chước thời Đa-ni-ên, lúc Đa-ni-ên chỉ ăn rau và uống nước.
  • Mác 2:18 Vả, môn đồ của Giăng và người Pha-ri-si đều kiêng ăn, có người đến thưa cùng Đức Chúa Giê-su rằng: Bởi cớ nào môn đồ của Giăng và môn đồ của người Pha-ri-si đều kiêng ăn, còn môn đồ của thầy không kiêng ăn? (Chứng minh bối cảnh thời Chúa Giê-su, có liên quan việc kiêng ăn nào đó)
  • Điều quan trọng cần lưu ý là những ngày ăn chay này không có gốc rễ trong Kinh Thánh. Lời khuyên của Phao-lô là đừng xét đoán lẫn nhau và hãy tạ ơn cho dù bạn kiêng ăn hay không ăn - hoặc giữ những ngày ăn truyền thống hay không - nhưng vẫn là giả thuyết vì không có Kinh Thánh làm nền tảng rõ ràng vấn đề này.
  • Ngay cả Giê-hô-va có đã nói về vụ kiêng ăn này trước cả Phao-lô: Ê-sai 58:4-7 Thật, các ngươi kiêng ăn để tìm sự cãi cọ tranh cạnh, đến nỗi nắm tay đánh nhau cộc cằn; các ngươi kiêng ăn trong ngày như vậy, thì tiếng các ngươi chẳng được nghe thấu nơi cao. 5 Đó há phải là sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há phải là ngày người ta dằn lòng mình đâu? Cúi đầu như cây sậy, nằm trên bao gai và trên tro, đó há phải điều ngươi gọi là kiêng ăn, là ngày đẹp lòng Đức Giê-hô-va sao? 6 Sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há chẳng phải là bẻ những xiềng hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do, bẻ gãy mọi ách, hay sao? 7 Há chẳng phải là chia bánh cho kẻ đói, đem những kẻ nghèo khổ đã bị đuổi đi về nhà mình, khi thấy kẻ trần truồng thì mặc cho, và chớ hề trớ trinh những kẻ cốt nhục mình, hay sao?
  • Và các tài liệu lịch sử tiết lộ rằng Thứ Hai và Thứ Năm được coi là những ngày kiêng ăn (ăn chay) trong thời kỳ đền thờ thứ hai. Người Pha-ri-si đã cầu nguyện trong Lu-ca 18:12 về việc kiêng ăn hai lần một tuần, hẳn đã giữ những ngày kiêng ăn này: Lu-ca 18:12 Tôi kiêng ăn MỘT TUẦN LỄ 2 LẦN, và nộp một phần mười về mọi món lợi của tôi. (Đều này liên quan việc họ chọn ngày này ngày kia để kiêng ăn, nên nảy sinh việc ‘’tưởng ngày nầy hơn ngày khác, kẻ kia tưởng mọi ngày đều bằng nhau’’). 
  • Ngày thứ Hai được chọn để tưởng nhớ việc Moses lên núi Sinai lần thứ hai, trong khi ngày thứ Năm được chọn để tưởng nhớ sự thất bại của Moses trong lần đầu tiên lên núi Sinai.
GIẢ THUYẾT 2:
  • Giả thuyết hai thuyết phục hơn là Phao-lô đang nói về đồ cúng, và tín đồ chia rẽ ra, một bên muốn ăn rau vì sợ ăn thịt bị cúng bán ngoài chợ, một bên thì cậy đức tin ăn bất chấp không sợ chuyện đồ ăn bị cúng trước đó. Vì bối cảnh thư tín Rô-ma cho thấy đây là vấn đề của các tín đồ sống tại khu vực của người La Mã. (Giống với việc Phao-lô cũng nói đồ cúng ở 1 Cô-rinh-tô 8:1-13)
  • Tiếp nữa, văn mạch câu 1 ghi rõ ‘’CHỚ CÃI LẪY VỀ SỰ NGHI NGỜ’’, đồ ăn tinh sạch, 10 điều răn hay Sa-bát chưa bao giờ là vấn đề gây nghi ngờ, vì nếu không khác nào nói luật pháp cả ngàn năm qua mà giờ này còn nghi ngờ nữa thì ai dám tin là chuẩn?
  • Phải in trí là không thể nào có sự nghi ngờ liên quan lời Chúa. Lời vĩnh cửu của Chúa không thể được gọi là một “cuộc tranh luận về những điều nghi ngờ”. Nếu đồ ăn tinh sạch bị bỏ là chủ đề chính ở Rô-ma 14, thì điều này sẽ khiến luật pháp và lời Chúa (mà Phao-lô đã tuân giữ) trở thành một sự nghi ngờ đầy mâu thuẫn.
  • Phao-lô là người Do Thái chính gốc, thuộc chi phái Bên-gia-min: Phi-líp 3:5 tôi chịu phép cắt bì ngày thứ tám, về dòng Y-sơ-ra-ên, chi phái Bên-gia-min, người Hê-bơ-rơ, con của người Hê-bơ-rơ; về luật pháp, thì thuộc phe Pha-ri-si.) Vậy không thể nào Phao-lô nói chuyện đồ ăn tinh sạch là sự nghi ngờ được, vì Phao-lô biết rõ luật của Giê-hô-va và Pha-ri-si ra sao.
  • Toàn bộ văn mạch không có chữ Sa-bát, 10 điều răn hay đồ ăn tinh sạch, tại sao có thể tự cho rằng nói về việc bỏ đồ ăn tinh sạch?
Chúng ta sẽ xem tiếp văn mạch, để thấy những thông tin bổ trợ cho giả thuyết nào là hợp lý.

6 Kẻ GIỮ NGÀY LÀ GIỮ VÌ CHÚA; KẺ ĂN LÀ ĂN VÌ CHÚA, vì HỌ TẠ ƠN ĐỨC CHÚA TRỜI; KẺ CHẲNG ĂN CŨNG CHẲNG ĂN VÌ CHÚA, HỌ CŨNG TẠ ƠN ĐỨC CHÚA TRỜI

  • Văn mạch này một số giáo hội trích ra để nói bỏ ngày Sa-bát, giữ ngày nào cũng được, nhưng rõ ràng Sa-bát là luật giữ bắt buộc, và phải thống nhất chung một ngày, không thể người muốn ngày này rồi người khác tự ý chọn ngày kia.
  • Trong toàn bộ thư tín Rô-ma không có chữ Sa-bát, vậy làm sao nói rằng đây là bàn về ngày Sa-bát?
7 Vả, chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà sống, cũng chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà chết; 8 vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa, và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy nên chúng ta hoặc sống hoặc chết, đều thuộc về Chúa cả. 9 Đấng Christ đã chết và sống lại, ấy là để làm Chúa kẻ chết và kẻ sống. 10 Nhưng ngươi, sao xét đoán anh em mình? Còn ngươi, sao khinh dể anh em mình? Vì chúng ta hết thảy sẽ ứng hầu trước tòa án Đức Chúa Trời. 11 Bởi có chép rằng: Chúa phán: Thật như ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quì trước mặt ta, Và mọi lưỡi sẽ ngợi khen Đức Chúa Trời. 12 Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ khai trình việc mình với Đức Chúa Trời. 13 Vậy chúng ta chớ xét đoán nhau; nhưng thà nhất định đừng để hòn đá vấp chân trước mặt anh em mình, và đừng làm dịp cho người sa ngã.
  • Nếu Phao-lô đang nói chuyện bỏ đồ ăn tinh sạch thì sẽ mâu thuẫn ngay, vì làm gì có chuyện đồ ăn tinh sạch trải qua hàng ngàn năm, giờ anh em lại xét đoán nhau, khinh dể nhau? Vì chuyện giữ đồ ăn tinh sạch, là chuyện hoàn toàn bình thường theo luật pháp Giê-hô-va.
  • Chắc chắn họ phải chia phe và cãi nhau vì chủ đề khác, về một sự nghi ngờ cụ thể trong bối cảnh.
  • Phao-lô cho thấy đừng để hòn đá vấp chân hay làm cho người khác sa ngã, là ông đang nói chuyện ăn đồ cúng. Đồ ăn tinh sạch ăn hay không ăn làm gì khiến người ta sa ngã hay vấp chân anh em nào?

14 Tôi biết và tin chắc TRONG ĐỨC CHÚA GIÊ-SU RẰNG, CHẲNG CÓ VẬT GÌ VỐN LÀ DƠ DÁY (koinos); chỉn có ai TƯỞNG VẬT NÀO LÀ DƠ DÁY (koinos), thì NÓ LÀ DƠ DẤY (koinos) CHO NGƯỜI ẤY mà thôi. 

  • Phân tích ngôn ngữ: Chữ ô uế hay dơ dáy mà Phao-lô nói ở phân đoạn này là “koinos” (G2839 – κοινός – koinos) có nghĩa là “phổ biến”. Được dùng để chỉ những thứ "không sạch sẽ về mặt nghi lễ", chẳng hạn như trường hợp ăn uống mà không rửa tay. "Sự ô uế về mặt nghi lễ" này không nằm trong luật pháp của Chúa, nhưng lại liên quan đến truyền thống nào đó.
  • Ví dụ con vật tinh sạch, nhưng bị chết ngộp, tai nạn, bị cúng, có tiếp xúc với con vật ô uế, thì con vật tinh đó dù là tinh sạch vẫn sẽ được gọi là KOINOS.  Đây là từ mà Phao-lô nói ở câu 14!
A screenshot of a computer

AI-generated content may be incorrect.
  • Còn chữ “ô uế” (unclean) hay con vật không tinh sạch là một từ tiếng Hy Lạp khác đó là “Akathartos”. Được dùng để chỉ những thứ không sạch sẽ như "thức ăn không sạch", Về cơ bản, "unclean" (akathartos) là liên quan luật pháp Chúa, trong khi "common" (koinos) liên quan truyền thống. Phao-lô không có nói chữ Akathartos (vật không tinh sạch).
  • Như vậy Phao-lô vẫn đang nói trong phạm vi con vật tinh sạch, có thể bị ô uế, dơ dáy theo như sự cúng tế của người la mã.

15 Vả, nếu vì một thức ăn, ngươi làm cho anh em mình lo buồn, thì ngươi chẳng còn cư xử theo đức yêu thương nữa. Chớ nhân thức ăn làm hư mất người mà Đấng Christ đã chịu chết cho. 16 Vậy chớ để sự lành mình trở nên cớ gièm chê. 

  • Thức ăn này là thức ăn bị cúng tế, nên Phao-lô khuyên đừng có vì thức ăn bị cúng tế đó mà làm anh em khác lo buồn. Và sự lành ở đây ý nói tuy anh có đức tin mạnh mẽ, nhưng giờ có nhiều anh em chưa đủ đức tin, mà anh vẫn ăn mấy đồ cúng tế đó để ảnh hưởng làm ích lợi chi.
  • Liên quan gì đồ ăn tinh sạch mà làm hư mất người khác?

17 Vì NƯỚC ĐỨC CHÚA TRỜI CHẲNG TẠI SỰ ĂN UỐNG, nhưng tại sự công bình, bình an, vui vẻ bởi Thánh Linh vậy. 18 Ai dùng cách ấy mà hầu việc Đấng Christ, thì đẹp lòng Đức Chúa Trời và được người ta khen. 19 Vậy chúng ta hãy tìm cách làm nên hòa thuận và làm gương sáng cho nhau. 20 Chớ VÌ MỘT THỨC ĂN mà hủy hoại việc Đức Chúa Trời. Thật MỌI VẬT LÀ THÁNH SẠCH; nhưng ăn lấy mà làm dịp cho kẻ khác vấp phạm, thì là ác. 21 ĐIỀU THIỆN ẤY LÀ ĐỪNG ĂN THỊT, ĐỪNG UỐNG RƯỢU, VÀ KIÊNG CỮ mọi sự chi làm dịp vấp phạm cho anh em mình.

  • Việc nói ''nước Đức Chúa Trời chẳng tại sự ăn uống'' chỉ là nhấn mạnh nước Đức Chúa Trời là quan trọng hơn chuyện ăn uống đồ cúng tế trong bối cảnh tín đồ sống ở La Mã. Và đây là cách diễn đạt thứ hạng ưu tiên, chứ không lẽ Phao-lô nói cái này để bỏ đồ ăn tinh sạch? Hay là vì chuyện Đức Chúa Trời quan trọng, rồi chuyện đồ ăn thuộc thể mình không cần ăn nữa, hít không khí sống?
  • Thức ăn mà hủy hoại việc Đức Chúa Trời, là thức ăn cúng tế, chứ không phải đồ ăn tinh sạch do chính Ngài phán ra, không lẽ Ngài dặn giữ đồ ăn tinh sạch, rồi vì chúng ta giữ đồ ăn đó thì lại hủy việc Đức Chúa Trời?
  • Vật thánh sạch nào mà ăn xong lại làm dịp cho kẻ khác vấp phạm? Chẳng lẽ đồ ăn tinh sạch của Cha mà lại là ác với dịp cho kẻ khác vấp phạm? Phao-lô đang nói đồ tinh sạch như cừu, bò, dê mà bị cúng tế bởi người La Mã, nếu ăn mà làm người khác vấp phạm thì đừng nên ăn.

  • Phao-lô viết năm 57 SCN. Hội Thánh tại Rô-ma hình thành từ người Do Thái cải đạo, phát triển chung với dân ngoại, vấn đề chính là một số tín đồ bị xung đột về việc nghi ngờ nguồn gốc thịt bày bán ở chợ có thể từ của cúng thần tượng, không rõ nguồn gốc xuất xứ nên bắt ép nhau ăn rau ăn chay theo kiểu cực đoan để né vụ thịt. Phao-lô kêu gọi đừng cực đoan hay phán xét lẫn nhau về mấy việc đó, gây cho người yếu đức tin không biết gì và họ vấp phạm. Nhấn mạnh nước Đức Chúa Trời chẳng tại sự ăn uống, là nhấn mạnh chủ yếu về thuộc linh.
  • Đó là lí do ở câu 21 Phao-lô mới nói ''ĐIỀU THIỆN ẤY LÀ ĐỪNG ĂN THỊT, ĐỪNG UỐNG RƯỢU, VÀ KIÊNG CỮ''. Đang nói chuyện đừng ăn thức ăn và rượu cúng tế, chứ nếu Phao-lô đang bàn chuyện đồ ăn tinh sạch bị bỏ, vậy Phao-lô kêu đừng ăn thịt là cũng bỏ luôn thịt của đồ ăn không tinh sạch đó thôi!

22 Ngươi có đức tin chừng nào, hãy vì chính mình ngươi mà giữ lấy trước mặt Đức Chúa Trời. Phước thay cho kẻ không định tội cho mình trong sự mình đã ưng! 23 Nhưng ai có lòng nghi ngại về thức ăn nào, thì bị định tội rồi, vì chẳng bởi đức tin mà làm; vả, phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi.

  • Phao-lô đã nói’’ làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi’’. Vậy đức tin được đặt và căn cứ dựa trên đâu? Nếu nói đây là ăn thoải mái đồ ăn không tinh sạch thì căn cứ đức tin này ở đâu để ăn? 
  • Nếu ăn mà không biết đó là đồ cúng hay chưa, phải suy nghĩ và không biết chắc là Cha thánh hóa hay không, mà cứ nghi ngờ thì thôi thà đừng ăn, còn đã nghi ngờ mà vẫn ăn khác gì đâu phạm tội.
  • Vậy sự nghi ngờ ở đây liên quan việc không rõ liệu thức ăn đó có bị cúng tế hay chưa, nếu không chắc thì thà khỏi ăn. Vì ăn mà không chắc là không có rõ ràng đức tin.

TRƯỚC RÔ-MA 14 THÌ RÔ-MA 13 PHAO-LÔ NÀO DẶN BỎ LUẬT PHÁP?

Đối chiếu ngược lại về Rô-ma 13:8 Đừng mắc nợ ai chi hết, chỉ mắc nợ về sự yêu thương nhau mà thôi, vì ai yêu kẻ lân cận mình, ấy là đã LÀM TRỌN LUẬT PHÁP9 Vả, những điều răn nầy: Ngươi chớ phạm tội tà dâm, chớ giết người, chớ trộm cướp, chớ tham lam, và mọi điều răn khác nữa, bất luận điều nào, đều tóm lại trong một lời nầy: NGƯƠI PHẢI YÊU KẺ LÂN CẬN NHƯ MÌNH10 Sự YÊU THƯƠNG CHẲNG HỀ LÀM HẠI KẺ LÂN CẬN; vậy YÊU THƯƠNG LÀ SỰ LÀM TRỌN LUẬT PHÁP.

  • Vậy là Phao-lô đâu có bỏ luật pháp, mà cho thấy muốn làm trọn thì phải thực hành có tình yêu thương, và điều này hợp lý với cả lời Giê-hô-va lẫn Chúa Giê-su dạy. Vậy sao kêu Phao-lô bỏ?

·        Đối chiếu: Thi-thiên 15:1-5 Hỡi Đức Giê-hô-va, ai sẽ ngụ trong đền tạm Ngài? Ai sẽ ở trên núi thánh Ngài? 2 Ấy là kẻ đi theo sự ngay thẳng, làm điều công bình, Và nói chân thật trong lòng mình; 3 Kẻ nào có lưỡi không nói hành, Chẳng làm hại cho bạn hữu mình, Không gieo sỉ nhục cho kẻ lân cận mình4 Người nào khinh dể kẻ gian ác, Nhưng tôn trọng kẻ kính sợ Đức Giê-hô-va; Kẻ nào thề nguyện, dầu phải tổn hại cũng không đổi dời gì hết; 5 Người nào không cho vay tiền lấy lời, Chẳng lãnh hối lộ đặng hại người vô tội. Kẻ nào làm các điều ấy sẽ không hề rúng động. 

  • Cựu Ước cũng đã dạy yêu người lân cận.

·        Lê-vy ký 19:18 Chớ toan báo thù, chớ giữ sự báo thù cùng con cháu dân sự mình; nhưng hãy yêu thương kẻ lân cận ngươi như mình: Ta là Đức Giê-hô-va. 

  • Chính Giê-hô-va dạy yêu kẻ lân cận.

Vậy giữ đồ ăn tinh sạch là đang hại người lân cận, hay giúp người lân cận giữ gìn sức khỏe? Tránh bệnh tật? Vì yêu thương kẻ lân cận mới muốn họ giữ theo luật pháp Cha là sai hay sao?

SAU RÔ-MA 14 THÌ RÔ-MA 15 PHAO-LÔ NÓI SAO VỀ LUẬT PHÁP?

Rô-ma 15:4 Vả, mọi sự ĐÃ CHÉP TỪ XƯA ĐỀU ĐỂ DẠY DỖ CHÚNG TA, hầu cho bởi sự nhịn nhục và SỰ YÊN ỦI CỦA KINH THÁNH DẠY mà chúng ta được sự trông cậy.
  • Vậy Phao-lô bỏ hết mấy điều xưa? Mấy điều xưa được chép để dạy dỗ hay giờ giảng đi bỏ?
  • Sự yên ủi của Kinh Thánh, mà Kinh Thánh có Torah luật pháp Giê-hô-va, vậy là giờ bỏ sự yên ủi đó?
  • Rô-ma 13 và 15 Phao-lô đều giữ luật pháp, xem trọng, trích ra luật pháp trong Kinh Thánh, mà giờ kêu Rô-ma 14 là Phao-lô đi bỏ đồ ăn tinh sạch?

PHA-LÔ KẾT LUẬN Ở RÔ-MA 3 NHƯ THẾ NÀO?

Rô-ma 3:31 Vậy, chúng ta NHÂN ĐỨC TIN MÀ BỎ LUẬT PHÁP HAY SAO? CHẲNG HỀ NHƯ VẬY! TRÁI LẠI, CHÚNG TA LÀM VỮNG BỀN LUẬT PHÁP.

CHÚA GIÊ-SU PHÁN RA SAO?

Ma-thi-ơ 5:17-22 Các ngươi ĐỪNG TƯỞNG TA ĐẾN ĐẶNG PHÁ LUẬT PHÁP HAY LÀ LỜI TIÊN TRI; ta đến, KHÔNG PHẢI ĐỂ PHÁ, song để làm cho trọn. 18 Vì ta nói thật cùng các ngươi, ĐANG KHI TRỜI ĐẤT CHƯA QUA ĐI, THÌ MỘT CHẤM MỘT NÉT TRONG LUẬT PHÁP CŨNG KHÔNG QUA ĐI ĐƯỢC cho đến khi mọi sự được trọn. 

  • Chúa Giê-su đến để phá luật hay sao?
  • Trời đất qua đi chưa?
  • Có dám nói rằng Chúa Giê-su làm trọn là để mình thoải mái làm đủ thứ sai trật?

19 Vậy, AI HỦY MỘT ĐIỀU CỰC NHỎ nào trong NHỮNG ĐIỀU RĂN NẦY, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là CỰC NHỎ TRONG NƯỚC THIÊN ĐÀNG; còn như ai GIỮ NHỮNG ĐIỀU RĂN ẤY, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là LỚN trong nước thiên đàng. 

·        Giữa việc dạy người khác giữ so với dạy người khác bỏ cái nào được xưng là lớn hay nhỏ trong thiên đàng?

·        Giữa việc dạy người khác làm theo luật pháp Cha, dù không phải chi li từng cái, dù có thể chưa hoàn hảo tuyệt đối, nhưng so với việc kêu người khác bỏ cái nào nguy hiểm và tự đưa mình vào tình thế phạm thượng hơn?

·        Dạy người khác làm theo luật pháp Thiên Chúa, thì liên quan gì chối bỏ huyết Chúa Giê-su?

·        Người ta giữ luật pháp Cha, học tập làm theo, và vẫn tin vào sự cứu chuộc của Chúa Giê-su lẫn huyết Ngài thì không được hay sao?

20 Vì ta phán cho các ngươi rằng, nếu sự công bình của các ngươi CHẲNG TRỔI HƠN SỰ CÔNG BÌNH của các thầy thông giáo và người dòng Pha-ri-si, thì các ngươi chắc không vào nước thiên đàng

·        Ở đây cho thấy ngoài việc làm theo luật pháp Cha, còn phải có cái lòng, sự tôn trọng, quý mến yêu thương Giê-hô-va Đức Chúa Trời thật sự, vì nếu không trổi hơn sự công bình của các thầy thông giáo và Pha-ri-si thì không vào nước thiên đàng.

·        Vậy ở đây vừa đã bỏ luật pháp Giê-hô-va, còn chưa biết có lòng hay tình yêu thương thật, mà đòi hơn được thầy thông giáo và Pha-ri-si?

21 Các ngươi có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ giết ai; và rằng: Hễ ai giết người thì đáng bị tòa án xử đoán. 22 Song ta phán cho các ngươi: Hễ ai giận anh em mình thì đáng bị tòa án xử đoán (tòa địa phương).; ai mắng anh em mình rằng: Ra-ca (vô dụng, vô giá trị, đồ ngốc, đầu óc rỗng) , thì đáng bị tòa công luận xử đoán (Tòa án tối cao Do Thái); ai mắng anh em mình là đồ điên, thì đáng bị lửa địa ngục hành phạt (Tòa án Đức Chúa Trời). (Vậy là còn có luật lệ đâu ra đó tầng tầng lớp lớp)

·        Giận anh em > tòa án xử đoán (tòa địa phương)

·        Mắng anh em Ra-ca > tòa công luận xử đoán (tòa án tối cao Do Thái)

·        Mắng anh em điên > lửa địa ngục hành phạt (Tòa án Đức Chúa Trời)

·        Cho thấy Chúa Giê-su không hề xem nhẹ, hay bỏ luật pháp Cha, mà còn cho thấy sự nghiêm trọng hơn mức bình thường tùy theo hoàn cảnh và sự việc.

Như vậy Rô-ma 14:1-23 đang nói về chuyện nghi ngờ, tranh cãi của các tín đồ, vì sợ mua đồ ăn bên ngoài chợ, cửa hàng thịt thì dính đồ cúng. Họ vừa chia ra hai phe, một bên muốn ăn rau, một bên đức tin hơn thì cứ mua ăn không quan tâm sợ hãi. Cũng như giả thuyết khác là những vấn đề về ăn chay, người chọn ngày này và người khác theo truyền thống lại muốn chọn qua ngày khác. Hoàn toàn không liên quan vấn đề bỏ đồ ăn tinh sạch.

HẾT PHẦN 3

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026

Lẽ Thật Đồ Ăn Tinh Sạch: PHẦN 2 - PHẦN PHẢN BIỆN

 PHẦN PHẢN BIỆN

CHÚA GIÊ-SU BỎ ĐỒ ĂN TINH SẠCH VÀ CÔNG BỐ ĐỒ NÀO CŨNG ĂN ĐƯỢC?

Mác 7:18–20 Bấy giờ các người Pha-ri-si và mấy thầy thông giáo từ thành Giê-ru-sa-lem đến, nhóm lại cùng Đức Chúa Jêsus, 2 thấy một vài môn đồ Ngài dùng tay chưa tinh sạch mà ăn, nghĩa là không rửa tay. 3 Vả, người Pha-ri-si và người Giu-đa thường GIỮ LỜI TRUYỀN KHẨU CỦA NGƯỜI XƯA, nếu không RỬA TAY CẨN THẬN thì KHÔNG ĂN4 khi họ ở chợ về, nếu KHÔNG RỬA CŨNG KHÔNG ĂN. Họ lại còn theo LỜI TRUYỀN KHẨU GIỮ NHIỀU SỰ KHÁC NỮA, như rửa chén và bình bằng đất hoặc bằng đồng5 Vậy, các người Pha-ri-si và các thầy thông giáo hỏi Ngài rằng: Sao môn đồ thầy KHÔNG GIỮ LỜI TRUYỀN KHẨU CỦA NGƯỜI XƯA, dùng tay chưa tinh sạch mà ăn như vậy? 6 Ngài đáp rằng: Hỡi kẻ giả hình, Ê-sai đã nói tiên tri về việc các ngươi phải lắm, như có chép rằng: Dân nầy lấy môi miếng tôn kính ta; Nhưng lòng chúng nó xa ta lắm. 7 Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, Vì chúng nó dạy theo NHỮNG ĐIỀU RĂN MÀ CHỈ BỞI NGƯỜI TA ĐẶT RA8 Các ngươi BỎ ĐIỀU RĂN ĐỨC CHÚA TRỜI, mà giữ lời truyền khẩu của loài người! 9 Ngài cũng phán cùng họ rằng: Các ngươi BỎ HẲN ĐIỀU RĂN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI, đặng giữ theo lời truyền khẩu của mình10 Vì Môi-se có nói: Hãy tôn kính cha mẹ ngươi; lại nói: Ai rủa sả cha mẹ, thì phải bị giết. 11 Nhưng các ngươi nói rằng: Nếu ai nói với cha hay mẹ mình rằng: Mọi điều tôi sẽ giúp cha mẹ được, thì đã là co-ban (nghĩa là sự dâng cho Đức Chúa Trời), 12 vậy người ấy không được phép giúp cha mẹ mình sự gì nữa; 13 dường ấy, các ngươi lấy lời truyền khẩu mình lập ra mà BỎ MẤT LỜI ĐỨC CHÚA TRỜI. Các ngươi còn làm nhiều việc khác nữa giống như vậy. 14 Bấy giờ, Ngài lại kêu đoàn dân mà phán rằng: Các ngươi ai nấy hãy nghe ta và hiểu: 15 Chẳng sự gì từ ngoài người vào trong cơ thể làm dơ dáy người được; nhưng sự gì từ trong người ra, đó là sự làm dơ dáy người. 16 [Nếu ai có tai mà nghe, hãy nghe.] 17 Khi Ngài vào trong nhà, cách xa đoàn dân rồi, môn đồ hỏi Ngài về lời thí dụ ấy. 18 Ngài phán rằng: Vậy chớ các ngươi cũng không có trí khôn sao? Chưa hiểu chẳng có sự gì ở ngoài vào trong người mà làm dơ dáy người được sao? 19 Vả, sự đó không vào lòng người, nhưng vào bụng, rồi bị bỏ ra nơi kín đáo, như vậy làm cho mọi đồ ăn được sạch. 20 Vậy, Ngài phán: Hễ sự gì từ người ra, đó là sự làm dơ dáy người! 21 Vì thật là tự trong, tự lòng người mà ra những ác tưởng, sự dâm dục, trộm cướp, giết người, 22 tà dâm, tham lam, hung ác, gian dối, hoang đàng, con mắt ganh đố, lộng ngôn, kiêu ngạo, điên cuồng. 23 Hết thảy những điều xấu ấy ra từ trong lòng thì làm cho dơ dáy người. 

  • Trong văn mạch, Chúa Giê-su đang bác bỏ truyền thống rửa tay nghi lễ, nói họ bỏ điều răn Đức Chúa Trời, giữ truyền khẩu loài người, không phải bãi bỏ luật ăn tinh sạch (Lê-vi Ký 11). Nếu Ngài đang dạy để bỏ đồ ăn tinh sạch thì sao Ngài lại đi trách những người Pha-ri-si là bỏ mất lời hay điều răn Đức Chúa Trời?
  • Bản King James 1611 thì không có ghi câu ‘’như vậy làm cho mọi đồ ăn được sạch’’, các bản hiện đại về sau thì mở ngoặc, hoặc ghi trực tiếp vào văn mạch như là câu gốc đã từng tồn tại.
  •  Mác 7:19 (Bản dịch mới) Vì nó không vào trong tâm hồn người ta, chỉ xuống bụng rồi bài tiết ra nơi kín đáo.” Như vậy Chúa tuyên bố tất cả thực phẩm đều thanh sạch. (Văn mạch này không có trong tiếng Hy-lạp)


·        Tiếp nữa, đối với Chúa Giê-su định nghĩa cái gì là đồ ăn? Và Chúa Giê-su biết Cha Ngài định nghĩa cái gì được ăn và không được ăn hay không? Nhất là Ngài đang chê trách các người Pha-ri-si giữ lời truyền khẩu và bỏ luật lệ của Thiên Chúa, vậy dù có câu Chúa Giê-su tuyên bố các thực phẩm hay đồ ăn đều thanh sạch, thì nó phải nằm trong phạm vi đồ ăn tinh sạch trong luật pháp Giê-hô-va.

·        Nếu nói Chúa Giê-su công bố mọi đồ ăn đều sạch để bỏ đồ ăn tinh sạch, thì người Pha-ri-si sẽ quay lại bắt bẻ lời nói của Ngài, vì kiểu như ông nói chúng tôi giữ lời truyền khẩu bỏ điều răn Thiên Chúa, mà tính ra ông dạy bỏ đồ ăn tinh sạch trước là sao?

·        Nếu nói Chúa Giê-su làm trọn luật pháp, mà mới sách Mác chương 7 thì Ngài đã bỏ đồ ăn tinh sạch, thì lời dạy có mâu thuẫn?

·        Phi-e-rơ nếu đã ăn đồ ăn không tinh sạch từ khi Chúa Giê-su công bố, thì tại sao ông lại bất ngờ ở Công vụ 10 chuyện khải thị đồ ăn?

·        Ma-thi-ơ 15:11 (Giống Mác chương 7) nên không cần phải giải thích thêm.

PHAO-LÔ ĐANG NÓI BỎ ĐỒ ĂN TINH SẠCH HAY BÀN VỀ CHUYỆN ĐỒ CÚNG?

I Cô-rinh-tô 8:1-13 Luận đến CỦA CÚNG CÁC THẦN TƯỢNG thì chúng ta biết mình đều có sự hay biết cả. Song sự hay biết sanh kiêu căng, còn sự yêu thương làm gương tốt. 2 Nếu có ai tưởng mình biết điều gì, thật người ấy chưa biết như mình nên biết. 3 Nhưng nếu có một người yêu mến Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời biết người đó. 4 VẬY, VỀ SỰ ĂN Ở CỦA CÚNG TẾ CÁC THẦN TƯỢNG, chúng ta biết thần tượng trong thế gian thật là hư không, chỉ có một Đức Chúa Trời, chớ không có thần nào khác. 5 Thật người ta xưng có các thần khác, hoặc ở trên trời, hoặc ở dưới đất, (bởi đó họ thờ nhiều thần nhiều Chúa), 6 về phần chúng ta, chỉ có một Đức Chúa Trời mà thôi, là Đức Chúa Cha, muôn vật bởi Ngài mà ra, và chúng ta hướng về Ngài; lại chỉ có một Chúa mà thôi, là Đức Chúa Jêsus Christ, muôn vật đều nhờ Ngài mà có, và chúng ta cũng vậy. 7 Nhưng chẳng phải mọi người đều có sự hay biết đó. Một đôi người vì nghĩ thường có thần tượng, nên KHI ĂN CỦA CÚNG TẾ ĐÓ cho là của cúng tế thần tượng; thì lương tâm yếu đuối của họ bởi đó ra ô uế. 8 Vả, ẤY CHẲNG PHẢI LÀ ĐỒ ĂN LÀM CHO CHÚNG TA ĐƯỢC ĐẸP LÒNG ĐỨC CHÚA TRỜI; nếu chúng ta ăn, chẳng được ích gì, bằng không ăn, cũng chẳng tổn gì. 9 Nhưng hãy giữ lấy, kẻo sự tự do mình làm dịp cho kẻ yếu đuối vấp phạm. 10 Bởi vì, nếu có kẻ lương tâm yếu đuối thấy ngươi là người có sự hay biết NGỒI ĂN TRONG MIẾU TÀ THẦN, thì há chẳng cũng bắt chước mà ăn của cúng tế sao? 11 Thế thì ngươi lấy sự hay biết mình mà làm hư mất kẻ yếu đuối, là người anh em mà Đấng Christ đã chết thế cho! 12 Khi nào mình phạm tội cùng anh em như vậy, làm cho lương tâm yếu đuối của họ bị thương, thì là phạm tội cùng Đấng Christ. 13 Cho nên, nếu đồ ăn xui anh em tôi vấp phạm, thì TÔI SẼ CHẲNG HỀ ĂN THỊT, hầu cho khỏi làm dịp vấp phạm cho anh em tôi.

  • Rất rõ Phao-lô đang nói chuyện của cúng thần tượng, và thậm chí ổng nói tôi sẽ chẳng hề ăn thịt, là đang nói thịt cúng thần tượng, chứ chẳng liên quan đồ ăn tinh sạch. Văn mạch ngắn gọn, dễ hiểu, và cho thấy ăn những đồ cúng tế đó chẳng có làm chúng ta được đẹp lòng Đức Chúa Trời.
  • Nếu dựa vào văn mạch này của Phao-lô đi bỏ đồ ăn tinh sạch, vậy phải làm theo câu kết của Phao-lô ở câu 13 là ‘’tôi sẽ chẳng ăn thịt’’ luôn chứ. Trong khi luật đồ ăn tinh sạch làm gì cấm chuyện ăn thịt?

I Cô-rinh-tô 10:14-33 Hỡi kẻ yêu dấu của tôi, vậy nên hãy tránh khỏi SỰ THỜ LẠY HÌNH TƯỢNG15 Tôi nói với anh em cũng như nói với kẻ thông minh; chính anh em hãy suy xét điều tôi nói. 16 Cái chén phước lành mà chúng ta chúc phước, há chẳng phải là thông với huyết của Đấng Christ sao? Cái bánh mà chúng ta bẻ, há chẳng phải là thông với thân thể của Đấng Christ sao? 17 Vì chỉ có một cái bánh, chúng ta dầu nhiều, cũng chỉ một thân thể; bởi chưng chúng ta đều có phần chung trong một cái bánh. 18 Hãy xem dân Y-sơ-ra-ên theo phần xác; những kẻ ăn thịt con sinh tế, há không thông đồng với bàn thờ sao? 19 Nói vậy có ý chi? CỦA CÚNG THẦN TƯỢNG CÓ RA GÌ CHĂNG? 20 Chắc là không; nhưng ĐỒ NGƯỜI NGOẠI ĐẠO CÚNG TẾ LÀ CÚNG TẾ CÁC QUỈ, chớ không phải cúng tế Đức Chúa Trời. Vậy, tôi không muốn anh em thông đồng với các quỉ. 21 Anh em chẳng có thể uống chén của Chúa và cũng uống chén của các quỉ; chẳng có thể dự tiệc của Chúa, lại dự tiệc của các quỉ. 22 Hay là chúng ta muốn trêu lòng Chúa ghen chăng? Chúng ta há mạnh hơn Ngài sao? 23 Mọi sự đều có phép làm, nhưng chẳng phải mọi sự đều có ích; mọi sự đều có phép làm, nhưng chẳng phải mọi sự đều làm gương tốt. 24 Chớ ai tìm lợi riêng cho mình, nhưng ai nấy hãy tìm cho kẻ khác. 25 PHÀM VẬT GÌ BÁN Ở HÀNG THỊT, HÃY ĂN, đừng vì cớ lương tâm mà hỏi chi về việc đó; 26 bởi chưng đất và mọi vật chứa trong đất đều thuộc về Chúa. 27 Nếu có người chẳng tin mời anh em, và anh em muốn đi, thì không cứ họ dọn ra đồ gì, hãy ăn đi hết thảy, đừng vì cớ lương tâm mà hỏi chi hết. 28 Song NẾU CÓ AI NÓI với anh em rằng: Cái nầy đã DÂNG LÀM CỦA CÚNG, thì chớ ăn, vì cớ người đã BẢO TRƯỚC MÌNH, lại vì cớ lương tâm: 29 tôi chẳng nói về lương tâm anh em, nhưng về lương tâm người đó. Vả, vì cớ nào sự tự do tôi phải bị lương tâm kẻ khác đoán xét? 30 Nếu tôi tạ ơn rồi ăn, cớ nào vì một bữa ăn đã cảm ơn mà lại bị chê bai? 31 Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh hiển Đức Chúa Trời mà làm. 32 Đừng làm gương xấu cho người Giu-đa, người Gờ-réc, hay là Hội thánh của Đức Chúa Trời; 33 hãy như tôi gắng sức đẹp lòng mọi người trong mọi việc, chẳng tìm ích lợi riêng cho mình, nhưng cho phần nhiều người, để họ được cứu.

  • Phao-lô đang nói về việc ăn đồ cúng. Toàn bộ văn mạch ai đọc không rõ cứ photo chữ to để thấy toàn bộ.
  • Khuyên là thịt bán ngoài chợ có nguồn gốc xuất xứ, cứ ăn, hoặc ai mời thì ăn, nhưng nếu người ta báo trước mình là người ta cúng rồi thì thôi đừng ăn, đừng làm gương xấu.
  • Không liên quan gì việc Phao-lô đang nói về đồ ăn không tinh sạch.

Khải huyền 2:18-20 Ngươi cũng hãy viết thơ cho thiên sứ của Hội thánh Thi-a-ti-rơ rằng: Nầy là lời phán của Con Đức Chúa Trời, là Đấng mắt như ngọn lửa, và chân như đồng sáng: 19 ta biết công việc ngươi, lòng thương yêu ngươi, đức tin ngươi, sự hầu việc trung tín ngươi, lòng nhịn nhục ngươi, và công việc sau rốt ngươi còn nhiều hơn công việc ban đầu nữa. 20 Nhưng điều ta trách ngươi, ấy là ngươi còn dung cho GIÊ-SA-BÊN, người nữ ấy xưng mình là tiên tri, dạy dỗ và phỉnh phờ tôi tớ ta, đặng rủ chúng nó phạm tà dâm, và ĂN THỊT CÚNG THẦN TƯỢNG.

  • Như vậy Phao-lô hay sách Hê-bơ-rơ thường đề cập về chuyện ăn thịt, ăn uống thì đa số đang nói về việc ăn thịt đồ cúng của dân ngoại, hoặc dân ngoại cải đạo theo Chúa nhưng ăn đồ cúng.

ĐỒ ĂN TINH SẠCH LÀ QUI TẮC VÀ ĐẠO LÝ CỦA LOÀI NGƯỜI?

Cô-lô-se 2:13-23 Khi anh em đã chết bởi tội lỗi mình và sự xác thịt mình không chịu cắt bì, thì Đức Chúa Trời đã khiến anh em sống lại với Đấng Christ, vì đã tha thứ hết mọi tội chúng ta: 14 Ngài đã xóa tờ khế lập nghịch cùng chúng ta, CÁC ĐIỀU KHOẢN TRÁI VỚI CHÚNG TA nữa, cùng PHÁ HỦY TỜ KHẾ ĐÓ mà đóng đinh trên cây thập tự; 15 Ngài đã truất bỏ các QUYỀN CAI TRỊ CÙNG CÁC THẾ LỰC, dùng thập tự giá CHIẾN THẮNG CHÚNG NÓ, VÀ NỘP RA TỎ TƯỜNG GIỮA THIÊN HẠ16 Vì vậy, chớ có ai đoán xét anh em về CỦA ĂN UỐNG, hoặc ngày lễ, hoặc ngày mặt trăng mới, hoặc ngày Sa-bát, 17 ấy đều chỉ là bóng của các việc sẽ tới, còn hình thì ở trong Đấng Christ. 18 Chớ để cho những kẻ kia cướp lấy phần thưởng chạy thi, là kẻ giả đò khiêm nhượng mà MUỐN THỜ LẠY CÁC THIÊN SỨ. Họ theo những SỰ MÌNH XEM THẤY, và bởi tình xác thịt nổi lòng kiêu ngạo vô ích, 19 KHÔNG LIÊN LẠC VỚI ĐẦU, là nhờ đầu đó mà cả thân thể xếp đặt kết hiệp bởi các lắt léo, và được sự sanh trưởng từ Đức Chúa Trời đến. 20 Ví bằng anh em chết với Đấng Christ về sự SƠ HỌC CỦA THẾ GIAN, thì làm sao lại để cho những THỂ LỆ NẦY ÉP BUỘT MÌNH, NHƯ ANH EM CÒN SỐNG TRONG THẾ GIAN21 Chớ lấy, chớ nếm, chớ rờ? 22 Cả sự đó hễ dùng đến thì hư nát, THEO QUI TẮC VÀ ĐẠO LÝ LOÀI NGƯỜI23 dầu bề ngoài có vẻ khôn ngoan, là bởi THỜ LẠY THEO Ý RIÊNG, cách khiêm nhượng và KHẮC KHỔ THÂN THỂ MÌNH; nhưng không ích gì để chống cự LÒNG DỤC CỦA XÁC THỊT.

  • Điều khoản trái, phải phá hủy tờ khế, truất bỏ quyền cai trị, các thế lực, chiến thắng chúng nó và nộp ra thiên hạ thì không thể nào đang nói về đồ ăn tinh sạch, hay luật pháp Thiên Chúa, chả lẽ Chúa Giê-su bêu luật pháp Cha ra để sỉ nhục giữa thiên hạ?
  • Còn sự đoán xét về ăn uống, ngày lễ, hoặc ngày trăng mới hay Sa-bát là dặn những tín đồ cải đạo từ dân ngoại đừng lên án phán xét người ta. Nhiều người cải đạo từ dân ngoại vào giả đò khiêm nhượng, muốn thờ lạy thiên sứ, nổi lòng kiêu ngạo xác thịt, không liên hệ với đầu, ép buột khắc khổ thân thể, theo quy tắc và đạo lý loài người. Còn đồ ăn tinh sạch là quy tắc và đạo lý của Thiên Chúa nhé!
  • Đồ ăn tinh sạch của Cha ở câu 21 là ‘’chớ lấy, chớ nếm, chớ rờ’’? còn trong khi con heo thì rờ ăn thoải mái?

GIỮ ĐỒ ĂN TINH SẠCH LÀ THEO THẦN LỪA DỐI, VÀ ĐẠO LÝ CỦA QUỈ DỮ?

I Ti-mô-thê 4:1-5 Vả, THÁNH LINH PHÁN TỎ TƯỜNG rằng, trong đời sau rốt, CÓ MẤY KẺ SẼ BỘI ĐẠOTHEO CÁC THẦN LỪA DỐI, VÀ ĐẠO LÝ CỦA QUỈ DỮ2 bị lầm lạc bởi sự giả hình của giáo sư dối, là kẻ có lương tâm đã lì, 3 họ sẽ CẤM CƯỚI GẢ, và BIỂU KIÊNG CÁC THỨC ĂN ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ DỰNG NÊN CHO KẺ CÓ LÒNG TIN VÀ BIẾT LẼ THẬT, TẠ ƠN MÀ DÙNG LẤY4 Vả, MỌI VẬT Đức Chúa Trời đã dựng nên đều là tốt lành cả, không một vật chi đáng bỏ, miễn là mình cảm ơn mà ăn lấy thì được; 5 vì NHỜ LỜI ĐỨC CHÚA TRỜI và lời cầu nguyện mà vật đó ĐƯỢC NÊN THÁNH6 Con giải tỏ các việc đó cho anh em, thì con sẽ nên kẻ giúp việc ngay lành của Đức Chúa Jêsus Christ, được nuôi bởi các lời của đức tin và đạo lý lành mà con đã theo.

  • Câu này cả CG và TL trích ra đều giải nghĩa kêu mọi vật Đức Chúa Trời dựng nên đều tốt lành, nên ăn thoải mái là sai. Phạm vi của tất cả mọi vật Đức Chúa Trời dựng nên là trong phạm vi đồ ăn tinh sạch.
  • Phao-lô cho thấy Thánh Linh tỏ ra nhiều kẻ bội đạo, theo thần lừa dối, đạo quỉ dữ là cấm cưới gả, và cấm ăn đồ ăn mà Thiên Chúa định nghĩa được phép ăn.
  • Chỉ có đồ ăn tinh sạch mới là thức ăn Đức Chúa Trời dựng nên cho kẻ có lòng tin và biết lẽ thật, kẻ không có lòng tin làm gì biết lẽ thật đồ ăn tinh sạch?
  • Chỉ có đồ ăn tinh sạch có lời Đức Chúa Trời nói đến, con heo hay các con vật không tinh sạch, làm gì có lời Đức Chúa Trời kêu ăn?
  • Mọi vật Đức Chúa Trời dựng nên tốt lành để ăn là đang nói trong phạm vi mọi vật tinh sạch, đâu phải cứ nói tất cả hay mọi vật thì cái gì cũng coi là đồ ăn?
  • Chỉ có đồ ăn tinh sạch chính Giê-hô-va nói ‘’các ngươi PHẢI NÊN THÁNH, vì TA LÀ THÁNH’’ ở Lê-vy ký 11, vậy vật đó được nên Thánh không lẽ là con heo?

ĐỒ ĂN TINH SẠCH LÀ MỌI THỨ ĐẠO LẠ DỖ DÀNH MÌNH?

Hê-bơ-rơ 13:8-9 Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi. 9 Anh em chớ để cho MỌI THỨ ĐẠO LẠ dỗ dành mình; vì lòng nhờ ân điển được vững bền, ấy là tốt, CHỚ KHÔNG PHẢI NHỜ ĐỒ ĂN, là sự chẳng ích chi cho kẻ làm như vậy.

  • Phao-lô đang nói có những đạo lạ liên quan các nghi lễ về đồ ăn, họ cúng, họ thờ, họ thêm gì đó văn mạch không nói rõ, nhưng có ai dám nói đồ ăn tinh sạch của Thiên Chúa là đạo lạ không?
  • Hipri 13:9 (Bản dịch Thế Thuấn) Anh em đừng để mình bị lôi cuốn bởi NHỮNG ĐẠO LÝ KỲ LẠ ĐỦ THỨ! Ðã hẳn là tốt: lo cho lòng mình được kiên vững, bởi ân sủng, chứ không phải bởi những thức ăn. Họ chẳng được tấn ích gì, những người đi theo đàng ấy.
  • Nếu nói văn mạch trên đang bàn đồ ăn tinh sạch, thì vì sao tác giả lại ghi đó là học thuyết xa lạ mê hoặc anh em? Hoặc bản dịch Nguyễn Thế Thuấn thì lại dịch ‘’Những đạo lý kỳ lạ đủ thứ’’. Vậy chả lẽ ý nói Gia-vê Thiên Chúa dạy đạo lạ hay học thuyết xa lạ? Coi chừng phạm thượng đấy!
  • So sánh với bản Công Giáo trên app store dịch: Do Thái 13:9 Đừng để cho đủ thứ học thuyết XA LẠ MÊ HOẶC anh em, điều tốt là củng cố tâm hồn bằng ân sủng, chứ KHÔNG PHẢI BẰNG ĐỒ ĂN THỨC UỐNG, là những thứ chẳng sinh ích gì cho những người GIỮ LUẬT MÔI-SÊ VỀ CHUYỆN ĂN UỐNG. (Bản này tự thêm chữ Mô-sê vào)
  • Ngay cả bản dịch Biblehub tiếng Hy-lạp hay một số bản dịch khác chỗ nào ghi chữ luật Môi-se?

A close-up of a text

AI-generated content may be incorrect.A screenshot of a bible

AI-generated content may be incorrect.

A close-up of a text

AI-generated content may be incorrect.

BẢN DỊCH NÊ-HÊ-MI LÀ VỊT HAY GIA CẦM?

Nê-hê-mi 5:18 Vả, người ta dọn ăn cho mỗi ngày một con bò, sáu con chiên chọn lựa; người ta cũng dọn những gà VỊT, và mỗi mười ngày đủ các thứ rượu rất nhiều. Dầu như vậy, tôi cũng không đòi lương lộc của phần tổng trấn, vì công dịch lấy làm nặng nề cho dân sự này.

  • Đối chiếu bản dịch khác: Nêhêmya 5:18 (Nguyễn Thế Thuấn) Và những gì phải hạ mỗi ngày - một bò,sáu cừu chọn lọc, với GÀ VỊT - tôi đều đãi thọ; và cứ mười ngày, (thêm) những vò rượu đầy dư dật. Dẫu thế, tôi cũng đã không đòi lương bổng tổng trấn, vì việc phục dịch đã nặng rồi trên dân này.
  • Đối chiếu bản dịch khác lẫn tiếng Hê-bơ-rơ:
  • 90% các bản dịch tiếng Anh đều dịch là chim, nhưng có một số bản dịch là Fowls số nhiều là gia cầm bao gồm chung chung là gà, vịt, ngỗng, gà tây, hoặc các loài chim được chuẩn hóa để lấy thịt, trứng và lông. Đó là lí do bản TL, CG không chắc chắn văn mạch đang chỉ nói gà hay nói vịt thì đều lấy chỗ đó để dịch hai từ đi chung là ‘’gà vịt’’. Nhưng nếu để xác định là Nê-hê-mi có ăn vịt thì văn mạch hoàn toàn không rõ.
  • Vịt là con duy nhất gây tranh cãi, quan điểm đối nghịch nhau nhiều nhất, vì chính Do Thái cũng chia rẽ để có nơi thì nói vịt ăn được nếu chế biến sạch theo Kosher, có nơi thì nói Vịt, Ngan hay Ngỗng cũng chung là vật không tinh sạch. Điều này sẽ giải thích ở các phần sau về đồ ăn tinh sạch, đây là con vật thú vị và đặc biệt để nghiên cứu riêng.
  • Quan trọng nếu biết Nê-hê-mi là quan tổng trấn, có Ê-xơ-ra và các thầy Lê-vi như Giô-suê quản lý dân sự, thì không thể nào thầy kinh luật thông thạo luật pháp như Ê-xơ-ra lại cho Nê-hê-mi hay dân sự ăn đồ ăn không tinh sạch được. Nên dù có dịch là gà vịt hay thể nào, quan trọng họ sẽ làm theo luật pháp Giê-hô-va là không đụng đến đồ ăn không tinh sạch, còn chuyện vịt là con tinh sạch hay không sẽ tính sau, vì còn liên quan dịch thuật. Nếu vịt không tinh sạch thì chúng ta có thể hiểu là bản tiếng Việt đã dịch sai theo trí hiểu riêng, còn nếu vịt thuộc nhóm tinh sạch, thì việc dịch như vậy hoàn toàn bình thường. 

HẾT PHẦN 2

Biểu Tượng Trùm Cuối Lộ Diện Của Năm 2024

Chúng ta chuẩn bị tương lai tươi sáng của năm 2024? Kinh tế sẽ ổn định lại vào năm 2024? Nhà cửa đất đai sẽ bán được năm 2024? Dòng tiền sẽ ...