Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026

Lẽ Thật Đồ Ăn Tinh Sạch: PHẦN 1 CÂU HỎI VÀ LỊCH SỬ

PHẦN CÂU HỎI:

  1. Chúa Giê-su làm trọn là Ngài ăn đồ ăn tinh sạch hay đồ không tinh sạch suốt từ khi rao giảng?
  2. Chúa Giê-su sau khi chết đi sống lại có ăn thịt heo không?
  3. Cầu nguyện xin Cha thánh hóa thịt heo, mà Giê-hô-va không gọi heo là đồ ăn, và Chúa Giê-su cũng không ăn heo thì có mâu thuẫn?
  4. Từ Lê-vy ký 11 cho đến sách Công Vụ 10 khải thị của Phi-e-rơ, cách nhau tầm 1500 năm, vậy thì cái nào có giá trị lâu đời và đã được phổ biến rộng rãi hơn?
  5. Đức Giê-hô-va nhận của lễ thơm có mùi thiêu (thịt heo, đồ không tinh sạch), hay nhận của lễ thiêu có mùi thơm?
  6. Nếu Do Thái giữ đồ ăn tinh sạch để ra đời Chúa Giê-su tinh sạch không tì vết, thì tại sao mình không giữ để con cái mình ra đời cũng tốt lành như Chúa Giê-su? Dù chỉ bằng 1/10 của Chúa Giê-su cũng không đáng quý hay sao?
  7. Con heo mà chúng ta biết ngày nay thì có khác con heo mà người Do Thái biết của bao ngàn năm qua không?
  8. Khi Chúa Giê-su tắt hơi thở và sau đó sống lại, thì cấu tạo con heo hay các chức năng sinh học vật lý của nó có thay đổi không?
  9. Sử sách nào có ghi khi Giê-su làm trọn luật pháp, chết đi sống lại, thì các con heo hay con vật không tinh sạch được biến hóa, thay đổi hình dạng, chức khác với trước đây hay không?
  10. Khi Chúa Giê-su sống lại, ở với môn đồ 40 ngày, là tầm 1 tháng 10 ngày, vậy Ngài có ăn thịt heo hay không? Trong khi Công vụ cho thấy Ngài chỉ giảng về nước Đức Chúa Trời, chưa hề bàn bỏ luật pháp Sa-bát thứ 7 hay đồ ăn tinh sạch.

Chúa Giê-su đãi các môn đồ ăn gì?

Giăng 21:5-13 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi các con, không có chi ăn hết sao? Thưa rằng: Không 6 Ngài phán rằng: Hãy thả lưới bên hữu thuyền, thì các ngươi sẽ được. Vậy, các người ấy thả lưới xuống, được nhiều cá đến nổi không thể kéo lên nữa. 7 Môn đồ mà Đức Chúa Jêsus yêu bèn nói với Phi-e-rơ rằng: Ấy là Chúa! Khi Si-môn Phi-e-rơ nghe rằng ấy là Chúa, bèn lấy áo dài quấn mình (vì đang ở trần) và nhảy xuống nước. 8 Các môn đồ khác đem thuyền trở lại, kéo tay lưới đầy cá, vì cách bờ chỉ chừng hai trăm cu-đê mà thôi. 9 Lúc môn đồ đã lên bờ, thấy tại đó có lửa than, ở trên để , và có BÁNH. 10 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đem các ngươi mới đánh được đó lại đây. 11 Si-môn Phi-e-rơ xuống thuyền, kéo tay lưới đầy một trăm năm mươi ba con cá lớn lên bờ; và, dầu nhiều cá dường ấy, lưới vẫn không đứt. 12 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy LẠI MÀ ĂN. Nhưng không một người môn đồ nào dám hỏi rằng: Ngươi là ai? Vì biết quả rằng ấy là Chúa. 13 Đức Chúa Jêsus lại gần, lấy BÁNH cho môn đồ, và cho luôn nữa.

  • Cho thấy Chúa Giê-su đãi môn đồ khi sống lại, và có thể Ngài cùng ăn với môn đồ, vẫn là những món quen thuộc là bánh lẫn cá, nếu cá này là cá không tinh sạch, thì Công vụ đoạn 10 Phi-e-rơ sẽ không bất ngờ với khải thị bị kêu dậy mà ăn các đồ không tinh sạch.

Chúa Giê-su cho quỷ nhập vào đâu?

Mác 5:11 Vả, chỗ đó, tại trên núi, có một BẦY HEO ĐÔNG đang ăn. 12 Các quỉ cầu xin Ngài rằng: Xin khiến chúng tôi đến với BẦY HEO ấy, để chúng tôi NHẬP VÀO chúng nó. Đức Chúa Jêsus cho phép. 13 Các tà ma ra khỏi người đó, bèn NHẬP VÀO BẦY HEO, BẦY HEO từ trên bực cao vụt đâm đầu xuống biển. Có độ HAI NGÀN CON HEO chết chìm cả dưới biển. 14 Những kẻ chăn heo trốn, đồn tin nầy ra khắp trong thành và trong nhà quê;

  • Vùng Giê-ra-sê mà Chúa Giê-su đi đến là nơi nuôi heo để buôn bán và ăn của dân ngoại, nên mới có heo đông vậy.
  • Heo là con vật ô uế cũng như ma quỷ, nên hình ảnh cho thấy ma quỷ nhập bọn chung được với những con vật không tinh sạch.
  • Chúng ta ăn con vật không tinh sạch mà ma quỷ dễ dàng nhập vào thì có ổn không?
  • Một số tạp tục lễ nghi cúng bái của dân ngoại, cũng đa phần đuổi trừ tà ma, vong linh ô uế, thì đều lấy con heo để cho nhập vào.

BÀI CẦU NGUYỆN CHUNG VỀ ĐỒ ĂN HAY BÁNH TRONG SỰ HIỂU CỦA CHÚA GIÊ-SU LÀ TINH SẠCH HAY KHÔNG TINH SẠCH?

Lu-ca 11:2-3 Ngài phán rằng: Khi các ngươi cầu nguyện, hãy nói: Lạy Cha! danh Cha được thánh; nước Cha được đến; 3 xin cho chúng tôi ngày nào ĐỦ BÁNH NGÀY ẤY.
  • Chúa Giê-su đọc bài cầu nguyện chung là xin Cha cho đủ bánh, cũng như khi Ngài hóa phép thì tạ ơn Cha cho 5 bánh 2 cá, chứ đâu phải 5 bánh với 2 con heo, rồi từ đó nhân bội heo ra thì thể nào?
  • Chúng ta xin Cha cho đồ ăn đủ ngày, mà heo không thuộc định nghĩa là đồ ăn trong luật pháp Cha, thì tạ ơn hay cầu xin những món như vậy có mâu thuẫn không?
  • Nếu Cha ban đồ ăn không tinh sạch cho chúng ta, khác nào Cha phán một đằng nhưng lại làm một nẻo?

SỰ VÍ DỤ VỀ CHÓ VÀ HEO

Châm ngôn 26:11 Kẻ ngu muội làm lại việc ngu dại mình, Khác nào CON CHÓ đã mửa ra, rồi liếm lại.
  • Đối chiếu: 2 Phi-e-rơ 2:22 Đã xảy đến cho chúng nó như lời tục ngữ rằng: CHÓ liếm lại đồ nó ĐÃ MỬA, HEO đã rửa sạch rồi, lại LĂN LÓC TRONG VŨNG BÙN.
  • Có lẽ Phi-e-rơ nói chỗ heo thì đã trích ở câu chuyện gì đó khác của Hy-lạp.
  • Cho thấy Phi-e-rơ lấy ví dụ về chó và heo để nói rất tiêu cực về những người đã được sạch, đã được học biết sự tốt lành, rời bỏ những giáo lý niềm tin, cách sống sai trật thì lại trở về như cũ.
  • Ma-thi-ơ 7:6 Đừng cho CHÓ những đồ thánh, và đừng quăng hột trai mình trước mặt HEO, kẻo nó đạp dưới chân, và quay lại cắn xé các ngươi. (Chúa Giê-su cũng ví dụ về chó và heo)

SỮA THIÊNG LIÊNG CỦA ĐẠO VÀ ĐẤNG AMEN

1 Phi-e-rơ 2:2-3 thì hãy ham thích sữa thiêng liêng của đạo, như trẻ con mới đẻ vậy, hầu cho anh em nhờ đó lớn lên mà được rỗi linh hồn, 3 nếu anh em đã nếm biết Chúa là ngọt ngào.
  • Sữa thiêng liêng của đạo chưa gì là bỏ luật tự nhiên là đồ ăn tinh sạch của Giê-hô-va?
  • Trẻ con mới đẻ nào ăn thịt heo, uống sữa heo mà lớn?
  • Nếu trẻ con theo nghĩa thuộc linh, là mới đọc Kinh Thánh thì phải từ Cựu Ước trước mới đến Tân Ước, thì rõ ràng đọc tới Lê-vy ký 11 sẽ thấy Giê-hô-va dạy phân biệt đồ tinh sạch và không tinh sạch để ăn.
Khải huyền 3:14 Ngươi cũng hãy viết cho thiên sứ của Hội thánh Lao-đi-xê rằng: Nầy là lời phán của ĐẤNG A-MEN, ĐẤNG LÀM CHỨNG thành tín chân thật, Đấng làm đầu cội rễ cuộc sáng thế của Đức Chúa Trời:
  • Từ Amen như giáo hội giải thích là ‘’Chắc chắn, quả thật’’, khẳng định chắc chắn một điều gì đó được nói, được công bố.
  • Ý thứ 2 là ‘’Nguyện được như vậy’’ (So be it), thể hiện ở cuối lời cầu nguyện cho thấy sự đồng tình, tán thành, mong muốn hết lòng, lời cầu nguyện đó được thành hiện thực, tôi tin tôi đồng lòng.
  • Nhưng những điều đó phải dựa trên Kinh Thánh, luật pháp, điều răn, lẽ thật và nền tảng đức tin đúng mới Amen. Vậy Chúa Giê-su có Amen với chuyện ăn thịt heo không?
  • Chúng ta kêu Đấng Amen thánh hóa đồ ăn không tinh sạch cho chúng ta, mà Giê-hô-va là Cha của Chúa Giê-su còn không cho phép ăn, thì Amen kiểu gì đây?

PHẦN LỊCH SỬ :

ÔNG ÊLÊAZAR THÀ CHẾT CHỨ KHÔNG ĂN HEO
Ma-ca-bê II 6:1-10 Ít lâu sau, vua gởi đến Ghêrôn một lão già người Athêna để câu thúc người Dothái bỏ luật lệ tổ tiên và KHÔNG ĐƯỢC SỐNG THEO LUẬT CỦA THIÊN CHÚA, 2 để làm nhơ uế điện thờ ở Yêrusalem và đổi danh hiệu là Zeus Olympios, còn điện thờ ở Núi Garizim là Zeus Hiếu Khách như dân cư tại chỗ đã xin. 3 Tai họa chồng chất như thế thật là cực khổ cho mọi người và khó mà chịu đựng nổi. 4 Ðền thờ bị dân ngoại bày ra đầy dẫy những chuyện đồi bại, và chè chén: Chúng đú đỡn với đĩ điếm, và ngay nơi các Tiền đình thánh, chúng ăn nằm với gái, hay còn đem tận bên trong những điều trái phép. 5 Tế đàn thì đầy những đồ luật cấm chỉ, bất hợp pháp. 6 CẤM KHÔNG ĐƯỢC MỪNG HƯU LỄ (SA-BÁT) và giữ các ngày lễ tổ truyền, và ngay cả xưng mình là Dothái. 7 Mỗi tháng, vào ngày sinh nhật của vua, họ phải ngậm đắng và BỊ CƯỠNG BÁCH THAM DỰ BỮA CÚNG, và đến dịp lễ của (thần) Ðiônysos, họ cũng bị câu thúc đi kiệu kính (thần) Ðiônysos, mình dắt dây cây trường xuân. 8 Rồi có chỉ dụ ban ra trong các thành Hilạp lân cận, do sự xúi xiểm của dân thành Ptôlêmai, truyền phải đối xử cũng một kiểu ấy đối với các người Dothái, và cưỡng bách họ THAM DỰ TIỆC CÚNG, 9 và hạ sát những ai quyết định không thay đổi cách sống theo kiểu Hilạp. Vậy có thể mường tượng được là tai họa sắp giáng xuống.10 Người ta điệu đến hai phụ nữ, có tội là ĐÃ CẮT BÌ CHO CON: Người ta đã công khai dẫn họ quanh thành, con thơ còn đeo bên vú, rồi xô nhào họ xuống từ trên tường thành. (Mô tả bối cảnh lịch sử)

Tiếp tục:

Ma-ca-bê II 6:18-31
Có người kia (tên là) Êlêazar, trong những KÝ LỤC BẬC NHẤT ký lục bậc nhất, một người đã cao niên, diện mạo rất khôi ngô; ông bị người ta BẮT HÁ MIỆNG ĂN THỊT HEO. 19 Nhưng ông thà CHẾT VINH HƠN LÀ SỐNG NHỤC, ông đã tự mình tiến đến hình trượng, 20 sau khi đã NHỔ CẢ RA NGOÀI, như người ta phải làm, những ai can đảm khước từ những thứ đồ không được vì tham sinh (úy tử) mà nếm đến. 21 Những người chủ sự tiệc cúng trái luật vì quen biết ông lâu năm, nên đã kéo ông ra riêng mà khuyên nhủ ông dùng thứ thịt họ đem đến, thịt được phép ăn và chính ông dọn lấy, và như thể ông chỉ giả đò ăn thịt lấy ở hy sinh tế vật vua đã truyền, 22 ngỏ hầu, có làm thế, ông thoát chết và được xử đãi cách nhân đạo xứng với tình cũ nghĩa xưa của ông đối với họ. 23 Nhưng ông đã có một quyết định cao thượng, xứng với tuổi ông, với uy thế tuổi già, với tóc bạc trắng phau bởi lao tâm, với đức hạnh sáng lạng từ thuở bé, và hơn hết, xứng với luật thánh Thiên Chúa thiết lập. Ông đã đáp lại một cách tất nhiên là bảo người ta mau mau đưa ông xuống âm phủ. "24 Vào tuổi chúng ta đây, giả đò là điều chẳng xứng, kẻo lắm thiếu niên nghĩ rằng, lão Êlêazar 90 tuổi đầu đã qui hàng ngoại đạo, 25 và họ bị lầm lạc vì tôi, bởi tôi đã giả tảng giả lờ, bởi tôi tham chút đời tàn ngắn vỏi, mà chuốc lấy cho tuổi già vết nhọ vết hoen. 26 Quả thế, cho dù lúc này tôi tránh được khổ hình do tay người phàm, tôi sẽ không thoát, dù sống hay chết, khỏi tay Ðấng toàn năng. 27 Bởi thế cho nên, can đảm thí mạng sống mình đi, tôi sẽ tỏ mình xứng đáng với tuổi già của tôi, 28 và để lại cho hạng thiếu niên, bức gương cao quí là chết cái chết hạnh phúc, tự nguyện và dũng cảm, để bênh đỡ các luật pháp khả kính, lành thánh".

Nói các lời ấy rồi, lập tức ông đến nơi hình trượng. 29 Những kẻ điệu ông đi, đã đổi mối thiện cảm họ có ít lâu trước đó đối với ông, thành ác cảm vì những lời lẽ ông vừa nói, những lời họ nghĩ, là chuyện điên rồ. 30 Khi sắp chết dưới trận đòn, ông rên lên và nói: "Ðối với Chúa, Ðấng có tri thức thần thánh, thì đã rõ là tôi có thể thoát chết, mà tôi lại chịu tra tấn đau đớn dữ dằn thế này về phần xác, còn về phần hồn tôi vui sướng chịu đau khổ thế này vì LÒNG KÍNH SỢ NGƯỜI".

31 Vậy ông đã qua khỏi đời này như thế -- nơi cái chết, ông đã để lại, chẳng những cho các thiếu niên, mà là phần lớn dân tộc, một gương sáng rất là anh hùng và một ký ức về nhân đức.
  • Cho thấy bối cảnh tuyển dân bị Hy-lạp xâm chiếm, bắt ép bỏ Sa-bát, luật pháp của Thiên Chúa, làm tan nát đền thờ, nhưng Êlêazar, kí lục lớn tuổi đã quyết không ăn thịt heo, phun ra ngoài, thậm chí tự tới sẵn sàng tử vì đạo. Chọn làm tấm gương cho giới trẻ và thế hệ mai sau, và bị chịu như vậy vì lòng kính sợ Thiên Chúa. Đây là câu chuyện có thể là thật, hoặc nhân vật Êlêazar là hư cấu nhưng đại diện cho các bậc lão thành của Do Thái, đã đứng lên và sẵn sàng chịu chết vì niềm tin, vì luật pháp của Giê-hô-va Đức Chúa Trời.
  • Nhưng tiếc thay, bao người ngày nay còn chưa vào trường hợp nguy hiểm, chưa đến nỗi tới sự chết, nhưng dễ dàng bỏ luật pháp Thiên Chúa, chỉ bằng một vài câu trích lõm trong Tân Ước, diễn ý sai trật. Để hợp thức hóa việc ăn đồ ăn không tinh sạch, đặc biệt là ăn heo.
  • Vừa không làm gương cho thế hệ mai sau, vừa giảng dạy người khác ăn heo thoải mái, vừa xem luật của Thiên Chúa về chuyện đó bị bỏ, thật tiếc thay…
NGƯỜI MẸ VÀ BẢY ANH EM THÀ CHẾT CHỨ KHÔNG ĂN HEO

Bảy anh em tử đạo

Macabe II 7:1-41 Cũng đã xảy ra là có 7 người anh em bị bắt cùng với mẹ và đã bị vua CƯỠNG BÁCH DÙNG THỊ HEO (Luật) cấm, bị tra hình bằng đòn trượng và gân bò. 2 Một người trong họ làm phát ngôn nhân, (cất tiếng) nói: "Ông còn muốn học, muốn hỏi gì nữa? Chúng tôi sẵn sàng chết, chứ không trái phạm các luật tổ truyền". 3 Vua xung giận, cho lịnh nung đỏ chảo, vạc lên. 4 Chảo vạc vừa nung đỏ, ông ra lịnh cắt lưỡi người làm phát ngôn nhân của họ, rồi lột da đầu, chặt mút tứ chi, ngay trước mắt các anh em khác và người mẹ. 5 Tứ chi anh cụt rồi, thì (vua) truyền dẫn anh con thoi thóp thở đến lò lửa để bị rán chảo. Trong thời gian khá lâu, khỏi chảo lan tỏa ra, các người kia cùng với mẹ khích lệ nhau chết can đảm; họ nói thế này: "6 Chúa và là Thiên Chúa nhìn thấy và quả thật, Người dủ thương ta, như Môsê đã tuyên bố trong bài ca vãn của ngài, mà chứng thực công khai rằng: Và các tôi tớ Người, Người sẽ dủ thương".

7 Người thứ nhất qua đời như thế rồi, thì người ta dẫn người thứ hai đi hành hình, lột da đầu cùng với tóc xong, người ta hỏi anh: "Mày có định ăn không, trước khi người ta băm xác từng chi thể?" 8 Ðáp lại bằng tiếng của tổ tiên, anh nói: "Không!" Vì thế cả anh nữa cũng lần lượt chịu hết các khổ hình. 9 Ðến hơi thở cuối cùng, anh nói: "Ðồ khốn kiếp, ngươi cất mạng sống đời này của chúng ta, nhưng Vua cả vũ trụ sẽ cho chúng ta sống lại: chúng ta chết để bênh vực các Luật của Người, Người sẽ hoàn lại cho ta sự sống còn mãi đời đời".

10 Sau anh, người thứ ba bị hành hình; người ta vừa bảo, anh đã lanh chóng chìa lưỡi ra và chững chàng giơ tay, 11 và nói cách can đảm: "Nhờ Trời ban mà tôi đã có chúng, vì các Luật của Người mà tôi khinh màng chúng, nhưng tôi trông cậy sẽ được lấy lại do Người ban lại", 12 khiến cho chính vua và bộ hạ ông đều khiếp vía trước nhuệ khí của chàng thanh niên, coi khổ thống như không vậy.

13 Anh qua đời rồi, thì người ta tra hình người thứ tư cũng những hình khổ ấy. 14 Khi gần chết anh nói: "Thà qua đời do tay người phàm, trong sự ngóng đợi hy vọng Thiên Chúa ban là được Người làm cho sống lại! Vì phục sinh hằng sống sẽ không phải là phần của ông".

15 Kế đó, người ta đến để tra hình người thứ năm. 16 Anh nhìn thẳng vào vua mà nói: "Ông có quyền trên người ta, dẫu chỉ là kẻ hay hư nát, và muốn gì ông làm được; nhưng đừng tưởng Thiên Chúa đã bỏ giống nòi chúng tôi. 17 Chờ mà xem quyền phép lớn lao của Người, xem Người sẽ hành hình ông và dòng giống ông thế nào".

18 Sau anh, người ta điệu đến người thứ sáu; khi sắp chết, anh nói: "Ông đừng hão huyền lừa dối; quả chúng tôi phải chịu nông nỗi này vì cớ mình; bởi chúng tôi có tội đối với Thiên Chúa chúng tôi, nên mới có những sự lạ này. 19 Nhưng ông đừng nghĩ ông sẽ thoát khỏi hình phạt, một khi đã dám tra tay khiêu chiến với Thiên Chúa".

20 Còn người mẹ, bà thật là người đáng thán phục mọi đàng, xứng đáng được kính cẩn ghi nhớ, một lòng cậy trông vào Chúa, bà đã can đảm chịu đựng mà chứng kiến 7 con cùng chết trong một ngày. 21 Bà đã ủy lạo mỗi người con bà bằng tiếng tổ tiên, lòng đầy chí khí anh hùng, nữ tính được khí phách nam nhi làm cho phấn khởi, và bà nói với các con: "22 Ta không được biết làm sao chúng con đã xuất hiện trong lòng dạ ta, không phải ta đã tặng cho chúng con, sinh khí và sự sống; cũng không phải ta đã hòa nhịp cho các yếu tố xây đắp mỗi đứa chúng con. 23 Ấy vậy, Ðấng tạo thành vũ trụ, Ðấng đã nắn ra con người khi sinh ra, và đã sáng kiến làm ra mọi sự khi chúng được sinh thành, Người sẽ trả lại cho chúng con, trong lòng lân mẫn của Người, sinh khí và sự sống, một khi chúng con đã không màng đến chính mình để bênh vực các Luật của Người".

24 Antiôkhô tưởng ông bị nhạo báng và nghi đó là lời mạt sát ông; với cậu bé nhất còn sống sót, chẳng những ông ra lời phủ dụ, nhưng ông còn thề thốt cam đoan mình sẽ ban cho của cải, làm cho hạnh phúc, nếu cậu từ bỏ truyền thống tổ tiên; và ông còn cho cậu nên thân hữu của mình, và trao cho chức tước. 25 Nhưng người thanh niên không thèm để ý, vua mới gọi người mẹ lại và mời mọc bà hãy khuyên cậu bé hòng cứu lấy nó. 26 Ông khẩn khoản mãi, thì bà nhận việc khuyên con. 27 Bà cúi xuống trên cậu và nhạo lừa bạo chúa độc ác, bà nói thế này bằng tiếng tổ tiên: "Con ơi, con hay thương mẹ đã cưu mang con 9 tháng và bú mớm 3 năm, cùng đã nuôi nấng, dẫn đưa con cho đến tuổi này và đã dưỡng dục con. 28 Hỡi con, mẹ xin con hãy ngước nhìn trời đất mà xem tất cả mọi vật trong đó, và hãy biết rằng Thiên Chúa đã làm ra chúng, không phải do vật gì đã có trước và về loài người thì cũng như thế. 29 Ðừng sợ tên lý hình ấy, nhưng hãy ở sao cho xứng với các anh con và chết, ngõ hầu nhờ (Chúa) thương, mẹ được gặp lại con làm một với các anh con".

30 Bà vừa dứt lời, thì người thiếu niên nói: "Các ngươi còn đợi gì? Ta không vâng theo lịnh truyền của vua, nhưng ta vâng nghe lịnh truyền của Lề luật đã ban xuống cho tổ tiên chúng ta ngang qua Môsê. 31 Còn ngươi là người đã bày ra tất cả trò độc ác này trên người Hipri, ngươi sẽ không luột khỏi tay Thiên Chúa đâu. 32 Vì chúng ta có phải khổ, ấy là vì tội lỗi chúng ta; 33 nếu cốt để quở phạt và sửa dạy mà Chúa hằng sống đã thịnh nộ chốc lát với chúng ta, thì Người sẽ lại nguôi giận làm hòa với các tôi tớ của Người. 34 Còn ngươi, quân vô đạo, đồ khả ố hơn hết giữa mọi người hết thảy, ngươi đừng dương dương tự đắc một cách vô lối, phách tấu với những hy vọng mờ ám mà giơ tay hành hạ các tôi tớ Người! 35 Vì ngươi đã không trốn thoát được án của Thiên Chúa Ðấng toàn năng thấy (hết mọi sự). 36 Quả vậy, anh em của chúng ta sau khi đã chịu hình khổ vắn vỏi để được sống muôn đời, thì bây giờ đã được đặt dưới Giao ước của Thiên Chúa; còn ngươi, do sự phán xét của Thiên Chúa, ngươi sẽ mang lấy án phạt công minh xứng với sự kiêu ngạo của ngươi. 37 Phần ta, cũng như các anh ta, ta xin phó nộp xác hồn ta vì các luật lệ của tổ tiên, mà khẩn cầu Thiên Chúa xin Người thương đến dân tộc, còn ngươi thì phải tuyên xưng giữa những thử thách và tai vạ là chỉ có Người là Thiên Chúa; (38 và cũng xin Người) ngõ hầu sự thịnh nộ của Ðấng toàn năng đã giáng xuống cách công bằng trên tất cả giống nòi ta, đến ta và các anh em ta thì dừng lại".

39 Vua tức uất người lên và đã xử với cậu một cách độc ác hơn là với các người khác, vì lấy làm đắng đót lời chế nhạo ấy. 40 Vậy cậu đã qua đời hoàn toàn trong sạch và đầy lòng tin cậy vào Chúa. 41 Cuối cùng sau các con, người mẹ cũng đã chết. 42 Thế là đủ để minh định các điều liên can đến tiệc cúng và những hình khổ vượt mức ấy.
  • Cả bảy người con lẫn người mẹ bị cưỡng ép ăn thịt heo, và kêu bỏ luật pháp Thiên Chúa. Nhưng thay vì chỉ cần ăn một miếng, lẫn làm theo thì họ đã sẵn sàng chịu chết chung với nhau, vì tin rằng Thiên Chúa sẽ khiến họ sống lại nơi ngày sau cùng.
  • Tinh thần của người mẹ và các đứa con dù là nhân vật hư cấu hay có thật, thì cũng đã đại diện cho thế hệ trẻ và gia đình lẫn phụ nữ thời đó, có một sự dũng cảm đối diện cái chết, quyết giữ luật của Thiên Chúa. Từ người mẹ cho tới đứa con thơ nhỏ nhất vẫn can đảm đối diện.
  • Nhưng ngày nay chúng ta dễ dàng ăn, còn ăn nhiều, ăn đa dạng, và dạy người khác ăn heo, bỏ luật pháp Thiên Chúa. Tinh thần chúng ta có giống với những người yêu mến Thiên Chúa trước đây, sẵn sàng vì luật Trời mà chối luật người không?

ĐA-NI-ÊN TỪ CHỐI ĐỒ ĂN Ô UẾ CỦA VUA BAN

Đa-ni-ên 1:1-21 Năm thứ ba về đời Giê-hô gia-kim, vua Giu-đa, thì Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đến thành Giê-ru-sa-lem và vây lấy. 2 Chúa phó Giê-hô-gia-kim vua Giu-đa, và một phần khí mạnh của nhà Đức Chúa Trời vào tay người. Nê-bu-cát-nết-sa đem khí mạnh ấy về đất Si-nê-a, vào nhà của thần mình, và để trong kho của thần mình. 3 Vua truyền cho Át-bê-na, là người làm đầu các hoạn quan mình, lấy trong con cái Y-sơ-ra-ên, trong dòng vua, và trong hàng quan sang, mà đem đến 4 mấy kẻ trai trẻ không có tật nguyền, mặt mày xinh tốt, tập mọi sự khôn ngoan, biết cách trí, đủ sự thông hiểu khoa học, có thể đứng chầu trong cung vua, và dạy cho học thức và tiếng của người Canh-đê. 5 Vua định mỗi ngày ban cho họ một phần ĐỒ NGON VUA ĂN VÀ RƯỢU VUA UỐNG, hầu cho khi đã nuôi họ như vậy ba năm rồi, thì họ sẽ đứng chầu trước mặt vua. 6 Trong bọn đó có Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A-xa-ria là thuộc về con cái Giu-đa. 7 Người làm đầu hoạn quan đặt tên cho họ: cho Đa-ni-ên tên Bên-tơ-xát-sa; cho Ha-na-nia tên Sa-đơ-rắc; cho Mi-sa-ên tên Mê-sác; và cho A-xa-ria tên A-bết-Nê-gô. 8 Vả, Đa-ni-ên QUYẾT ĐỊNH TRONG LÒNG RẰNG KHÔNG CHỊU Ô UẾ bởi đồ ngon vua ăn và rượu vua uống, nên cầu xin người làm đầu hoạn quan để ĐỪNG BẮT MÌNH PHẢI TỰ LÀM Ô UẾ. 9 Đức Chúa Trời khiến Đa-ni-ên ĐƯỢC ƠNTHƯƠNG XÓT trước mặt người làm đầu hoạn quan. 10 Người làm đầu hoạn quan bảo Đa-ni-ên rằng: Ta sợ vua, là chủ ta, đã chỉ định đồ ăn đồ uống của các ngươi. Lẽ nào vua sẽ thấy mặt mày các ngươi tiều tụy hơn những kẻ trai trẻ khác đồng tuổi với các ngươi, và các ngươi nộp đầu ta cho vua sao? 11 Đa-ni-ên bèn nói với Ham-mên-xa mà người làm đầu hoạn quan đã khiến coi sóc Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A-xa-ria, rằng: 12 Tôi xin ông hãy thử những kẻ tôi tớ ông trong MƯỜI NGÀY, cho chúng tôi CHỈ ĂN RAU UỐNG NƯỚC. 13 Sau đó, sẽ nhìn nét mặt chúng tôi với nét mặt những kẻ trai trẻ ăn đồ ăn ngon của vua; rồi ông sẽ làm cho những kẻ tôi tớ ông theo như điều ông đã thấy. 14 Ham-mên-xa nhậm lời họ xin, và thử họ trong mười ngày. 15 Mười ngày ấy qua rồi, thấy mặt họ lại CÓ VẺ XINH TƯƠI ĐẦY ĐẶN hơn MỌI KẺ TRAI TRẺ KHÁC đã ăn đồ ngon vua ăn. 16 Vậy, Ham-nên-xa cất phần đồ ăn ngon và rượu của họ, và CHO HỌ ĂN RAU. 17 Vả, Đức Chúa Trời ban cho bốn người trai trẻ đó ĐƯỢC THÔNG BIẾT TỎ SÁNG TRONG MỌI THỨ HỌC THỨC VÀ SỰ KHÔN NGOAN. Đa-ni-ên cũng biết được MỌI SỰ HIỆN THẤY VÀ CHIÊM BAO. 18 Đến kỳ vua định để đem họ đến, thì người làm đầu hoạn quan dắt họ đến trước mặt Nê-bu-cát-nết-sa. 19 Vua nói chuyện cùng họ; và trong hết thảy bọn họ, không thấy ai bằng Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-sa-ria; vậy họ được đứng chầu trước mặt vua. 20 Vả, khi vua hỏi họ những câu hỏi về mọi sự khôn ngoan sáng suốt, thì thấy họ GIỎI HƠN GẤP MƯỜI những đồng bóng và thuật sĩ trong cả nước mình. 21 Vậy, Đa-ni-ên cứ ở đó cho đến năm đầu đời vua Si-ru.
  • Đa-ni-ên từ chối đồ ngon vua văn, và rượu vua uống, quyết không chịu ô uế, thì Đa-ni-ên được ơn và thương xót, không những vậy, chỉ mới 10 ngày thử ăn rau và uống nước, thì mặt lại xinh tươi đầy đặn hơn mọi kẻ trai trẻ khác.
  • Không hề bắt ai ăn tới mức như Đa-ni-ên, nhưng để thấy dù chỉ mới ăn rau uống nước, mà Đa-ni-ên trong 10 ngày đã có vẻ ngoài tốt đẹp như vậy.
  • Được Đức Chúa Trời cho sự thông biết tỏ sáng trong mọi thứ học thức và sự khôn ngoan, được mọi sự hiện thấy và chiêm bao. Còn giỏi hơn gấp mười những đồng bóng và thuật sĩ tại Babylon.
  • Vậy Đa-ni-ên làm theo luật ai vậy? Nếu từ chối đồ ăn không tinh sạch mà chỉ cần được 1 phần 10 hay 100 như Đa-ni-ên lại không muốn sao?
  • Thậm chí đó là lúc Đa-ni-ên đang bị nô lệ, không có quyền quyết định sự sống cái chết, mà ông vẫn dũng cảm từ chối đồ ngon của Vua. Vậy chúng ta ở đây chưa tới nỗi đứng trước sự sống cái chết, mà đã tự kêu bỏ luật pháp Giê-hô-va, còn dạy người khác ăn heo, ăn đồ không tinh sạch mà không thấy kì lạ hay sao?

LỊCH SỬ BỎ ĐỒ ĂN TINH SẠCH TỪ THÁNH ELEUTERIO

Đây có thể nằm trong cuốn sách ‘’Lược sử các giáo hoàng từ thánh Phê-rô đến nay’’. Ông cũng được xem là người đã huỷ bỏ một số tập tục của người Do Thái liên quan đến đồ ăn sạch và không sạch vẫn còn tồn tại ở một số Kitô hữu.

Và trong khi ai cũng giảng câu này:

Đa-ni-ên 7:25 Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và ĐỊNH Ý ĐỔI những THỜI KỲ VÀ LUẬT PHÁP, các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ.

Vậy mà giờ giảng bỏ đồ ăn tinh sạch không khác gì Tin Lành và Công Giáo đang giảng?

HẾT PHẦN 1

Biểu Tượng Trùm Cuối Lộ Diện Của Năm 2024

Chúng ta chuẩn bị tương lai tươi sáng của năm 2024? Kinh tế sẽ ổn định lại vào năm 2024? Nhà cửa đất đai sẽ bán được năm 2024? Dòng tiền sẽ ...